Giang hồ rộng lớn, môn phái san sát như rừng, võ học muôn màu tựa mây nổi nước trôi. Có phái trọng quyền cước, có phái chuộng đao thương; có phái lấy kiếm làm gốc, có phái lấy nội công làm nền. Song, trong võ lâm, hễ nhắc đến Vân Kiếm môn, người ta đều biết đó là một môn phái lâu đời, đệ tử đông đúc, nhưng bao năm chỉ truyền một bộ kiếm pháp mang tên Thanh Vân Kiếm Kinh. Trên dưới đồng luyện một bộ, lớn nhỏ cùng học một đường; người tư chất cao cũng thế, kẻ căn cơ chậm cũng vậy. Kẻ thì bảo đó là thống nhất quy củ; người lại nói ấy là một khuôn đúc trăm người.
Một năm nọ, Trầm Kính Dương, Bang chủ của Vân Kiếm môn xuất sơn bôn tẩu giang hồ. Đi đông hải, qua tây vực; lên bắc mạc, xuống nam cương, cốt để xem thiên hạ hưng suy, hỏi võ lâm thịnh nhược. Trầm Bang chủ chợt thấy Thiên Kiếm phái có bảy bộ kiếm pháp mà chung một mạch nội công, Bạch Vân môn có năm bộ kiếm kinh mà cùng luyện một tâm pháp. Lại nghe Cửu Hoa cung, Thái Huyền động, Tử Hà đảo... nơi nào môn hộ hưng thịnh, nơi ấy kiếm pháp muôn hình, nội công một gốc. Bang chủ ngẫm nghĩ:
- Nội công là đạo, kiếm pháp là thuật.
Đạo đồng thì tâm đồng; thuật dị thì lối dị.
Trăm sông khác nguồn vẫn chảy về biển lớn;
Muôn đường quanh co vẫn đến một đỉnh non."
Lại nói:
- Dạy kiếm chẳng phải dạy từng chiêu từng thức, mà là luyện nhãn lực, dưỡng kiếm tâm, thành kiếm ý. Kiếm pháp chỉ là chiếc bè qua sông, đâu phải bến bờ cuối cùng."
Rồi lại than:
- Một bộ kiếm pháp muốn hợp với hết thảy đệ tử, há chẳng khác gì một đôi giày mong vừa muôn vạn bàn chân? Người cao, người thấp; kẻ nhanh, người chậm; đất bắc gió tuyết, phương nam mưa ẩm; chi hội lớn nhỏ, động chi, trại chi, đảo chi, mỗi nơi mỗi khác. Sao có thể dùng một khuôn mà ép cả môn phái? Đã thế bấy lâu nay, một bộ kiếm kinh dùng chung, muôn người đều mua của Kinh thư Trưởng lão Lưu Bách Điển khiến họ Lưu kia giàu có, ngày càng độc quyền độc đoán. Thật là muôn thứ hại mà chẳng có lợi gì.
Nghĩ vậy, Bang chủ trở về tổng đà, triệu tập chư vị trưởng lão, mời gọi các danh túc. Người ban bố võ lệnh:
"Từ nay thống nhất một bộ nội công, mở rộng nhiều bộ kiếm pháp.Nội công định căn cơ, kiếm pháp khai đường lối. Các chi hội, động chủ, đảo chủ được tự chọn kiếm kinh thích hợp mà truyền thụ. Chư hiền trong thiên hạ, ai có tuyệt học đều có thể trước tác kiếm kinh, hiến cho bản môn."
Lệnh trên vừa ban, lòng dưới đã thấm; võ đường chấn động, người người tung hô. Kẻ khen bang chủ nhìn xa trông rộng. Người bảo môn phái từ đây bước vào thời kỳ bách kiếm tranh minh, trăm hoa đua nở. Các đại sư đua nhau trước tác: bộ thì lấy tốc thắng cương, bộ thì lấy nhu thắng cương; bộ trọng thực chiến, bộ thiên lý luận; bộ nhiều đồ hình, bộ lắm khẩu quyết. Thật là bách hoa đua nở, thiên kiếm cùng reo.
Bắc đà trại tung hô:
-Bang chủ anh minh! Một nội công, nhiều kiếm pháp. Chính là đại thế võ lâm!.
Nam đảo trại lại hát:
- Bang chủ văn thành võ đức, thiên thu vạn tải, nhất thống giang hồ.
Năm năm thoắt trôi. Một ngày nọ, trong tổng đà lại nổi lên vô số lời bàn. Có đệ tử than:
- Ta từ Đông đường chuyển sang Tây đường, kiếm pháp hoàn toàn khác biệt, luyện lại từ đầu.
Có giáo đầu bảo:
- Ra kỳ đại khảo kiếm đạo, đệ tử học kiếm kinh này, khảo quan quen kiếm kinh khác, chấm điểm thật khó.
Có phụ mẫu oán:
- Mỗi năm thay một bộ kiếm kinh, giá lại chẳng hề rẻ.
Có trưởng lão thở dài:
- Kiếm pháp càng nhiều, tranh luận càng lắm; điều gì cũng viện dẫn kiếm kinh mình đúng.
Có người cười:
- Nội công tuy một, kiếm kinh lại chín người mười ý.
Có kẻ khóc:
- Nam đảo trại bọn ta, mỗi năm chọn kiếm kinh đều có chuyện. Có trưởng lão vì lợi ích bản thân mà ép bọn ta phải chọn kiếm kinh do ông ta soạn.
Tiếng bàn luận ngày một lớn. Lời khen xưa hóa lời trách. Người từng tung hô hôm trước, nay lại đồng thanh rằng: "Nhiều kiếm pháp quả thật phiền toái, chi bằng trở về một bộ kiếm pháp thống nhất."
Trầm Bang chủ nghe xong, lặng im rất lâu. Ngày rằm tháng Giêng, Bang chủ triệu tập quần hùng, lại ban võ lệnh:
“Từ nay thiên hạ trong môn chỉ dùng một bộ kiếm pháp của Lưu Bách Điển năm xưa.
Trên dưới đồng luyện.
Già trẻ đồng học.
Không còn phân biệt."
Lệnh vừa truyền xuống, lòng dưới đã thông. Quần hùng lại đồng thanh tung hô. Đệ tử lại cùng nhau vui sướng.
Người bảo:
- Bang chủ quả thật sáng suốt!
Kẻ khen:
- Một kiếm kinh thống nhất mới là chính đạo!
Tây đường reo:
- Đây mới là con đường đúng đắn. Bang chủ văn thành võ đức.
Đông đường hô:
- Bang chủ thiên thu vạn tải, thống nhất giang hồ.
Tiếng vỗ tay vang dậy tổng đà, cờ xí rợp trời, khánh đồng ngân mãi.
Đêm ấy, Bang chủ đứng một mình trên đỉnh núi. Trăng sáng như gương, gió thổi qua rừng trúc. Bên cạnh là hai cuốn võ lệnh, một cuốn viết: "Một nội công, nhiều kiếm pháp"; một cuốn viết: "Một nội công, một kiếm pháp." Bang chủ nhìn rất lâu, không nói một lời. Chỉ có cơn gió đêm lật qua lật lại hai trang giấy. Trang nào cũng đóng đại ấn. Trang nào cũng ghi bốn chữ: "Quyết sách anh minh." Mà ngoài sân, tiếng tung hô vẫn chưa dứt.
