Trích dẫn trong "Suối nguồn" (Ayn Rand)

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026 0 comments

 1) Quy tắc của em là thế này: những cái có thể làm với chất liệu này thì không được làm với chất liệu khác. Không có hai chất liệu nào giống hệt nhau. Không có hai địa điểm nào trên Trái đất này giống hệt nhau. Không có hai toà nhà nào có cùng mục đích như nhau. Mà mục đích, địa điểm, nguyên liệu lại quyết định hình khối. Một toà nhà không thể hợp lý hoặc đẹp đẽ trừ khi nó được thiết kế từ một ý tưởng xuyên suốt, và ý tưởng đó sẽ chi phối mọi chi tiết. Một toà nhà là một thực thể sống, giống như một con người. Đức hạnh của một toà nhà là phải tuân thủ triết lý xuyên suốt của nó, và phải phục vụ mục đích của chính nó. Một con người không vay mượn các bộ phận của cơ thể anh ta. Một toà nhà không vay mượn những mảng miếng linh hồn của nó. Người xây ngôi nhà phải cho nó một linh hồn và phải cho làm mọi bức tường, cửa sổ và cầu thang thể hiện được cái linh hồn ấy.

2) Đền Parthenon không có cùng mục đích sử dụng như những tổ tiên bằng gỗ của nó. Một sân bay không cùng mục đích sử dụng với đền Parthenon. Mọi cấu trúc đều có mục đích riêng của nó. Mỗi con người tự tạo ý nghĩa, phong cách và mục đích sống của anh ta. Tại sao lại quan trọng hoá những cái mà người khác đã làm? Tại sao một thứ lại trở nên thiêng liêng chỉ bởi vì nó không phải do ta nghĩ ra? Tại sao bất kỳ người nào và tất cả mọi người đều đúng - miễn nó không phải là ý tưởng của bản thân ta? Tại sao số lượng người lại có thể thay thế cho nội dung chân lý? Tại sao chân lý được xác định chỉ hoàn tonà bằng các phép tính số học - và chỉ bằng cách bổ sung thêm vào nó? Tại sao mọi thứ bị bóp nặn để phù hợp với những thứ khác? Phải có lý do nào đó chứ? 

3) Rồi anh sẽ thấy, chàng trai, khi nào anh kinh doanh lâu hơn, anh sẽ nghiệm ra rằng công việc thực thụ của một văn phòng được thực hiện bên ngoài những bức tường của nó

4) Hãy chọn người xây nhà như lựa chọn cô dâu để chung sống trong ngôi nhà đó"

5) Nhưng rồi chính đất nước ấy cũng đã quăng mình trở lại 2000 năm, quăng mình trở lại với chủ nghĩa Cổ điển và vì thế mà không dành chỗ nào cho ông và không dùng ông nữa. Người ta không cần phải thiết kế các toà nhà nữa, người ta chỉ cần sao chụp lẫn nhau; kiến trúc sư với thư viện tốt nhất trở thành kiến trúc sư giỏi nhất. Những kẻ bắt chước lại sao chép những tác phẩm bắt chước. Hậu thuẫn cho sự sao chép ấy - đã có Văn hoá, đã có hai mươi thế kỷ phơi bày trong các tàn tích kiến trúc; đã có nhà triển lãm Columbia vĩ đại; đã có những bưu thiếp châu Âu mà album gia đình nào cũng giữ.

6) Con người căm thù sự đam mê, bất kỳ sự đam mê vĩ đại nào. Henry Cameron đã mắc sai lầm: ông say mê công việc của mình. Đó là lý do tại sao ông đấu tranh. Đó là lý do tại sao ông thất bại.

7) Nếu đấy là sự ngưỡng mộ mù quáng, nó chỉ có tính tạm thời; nếu là một sự ngưỡng mộ chính đáng, nó sẽ trở thành một gánh nặng trách nhiệm; còn ở đây, ông có một sự ngưỡng mộ đi kèm với coi thường - đấy là một thứ vô giá.

8) Ông nói: kiến trúc thực sự là môn nghệ thuật vĩ đại nhất trong các môn nghệ thuật bởi vì nó vô danh - giống như tất cả sự vĩ đại bao giờ cũng vô danh. Ông nói: thế giới có rất nhiều công trình nổi tiếng, nhưng có ít nhà kiến trúc nổi tiếng - và điều này đúng đắn, bởi không có một người nào có thể một mình tạo ra bất kỳ cái gì có giá trị trong kiến trúc, hay trong bất cứ ngành nào khác - nếu anh ta chỉ một mình. 

9) Có vẻ như rất nhiều người muốn mang danh hiệu trí thức. Người đọc đạt được sự uyên bác mà không cần học hành, có sự thành thạo mà không cần tổn phí, có khả năng đánh giá mà không cần phải trải qua nỗ lực nào. Thât dễ chịu khi có thể ngắm các công trình và nhận xét chúng một cách chuyên nghiệp bằng cách ghi nhớ trang 439; khi có thể tổ chức các buổi thảo luân nghệ thuật và trao đổi những câu trích dẫn giống hệt nhau từ cùng một đoạn văn.

10) Anh đã học được rằng mọi chuyện thật đơn giản. Khách hàng của anh sẽ chấp nhận bất cứ cái gì, miễn là anh cho họ một mặt tiền thật hoành tráng, một cổng vào oai vệ và một phòng khách vương giả, để họ làm cho khách khứa phải kinh ngạc. Điều này làm tất cả các bên đều hài lòng: Keating hài lòng nếu khách hàng hài lòng, còn khách hàng sẽ hài lòng nếu như khách đến nhà họ choáng ngợp; còn khách đến nhà thì thế nào cũng xong

11) Thẩm mỹ và trái tim của công chúng là những tiêu chuẩn rốt ráo của người nghệ sĩ. Thiên tài là người biết cách thể hiện cái khái quát. Cái khác thường chính là ở chỗ chạm vào được cái bình thường.

12) Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu cô không nói là cô thích tôi. Như thế tôi sẽ có nhiều cơ hội biến nó thành sự thật hơn.

13) Trong cái thực tại sâu thẳm bao quanh sự tồn tại của Roark, Heller không tồn tại, không được yêu cầu, không được đòi hỏi, không được ra lệnh. Heller cảm thấy một ranh giới đã được vạch ra mà ông không thể chạm tới; phía trên ranh giới đó, Roark không đòi hỏi gì ở ông cả và không cho ông gì cả. Nhưng khi Roark nhìn ông với một sự đồng tình, khi Roark mỉm cười, khi Roark khen ngợi một trong những bài báo của ông, Heller cảm thấy một niềm vui thuần khiết vì một sự công nhận không phải là sự hối lộ cũng không phải của bố thí

14) Tất cả chúng ta sẽ tốt hơn rất nhiều nếu chúng ta quên đi những ý tưởng khoa trương của nền văn minh xa hoa của chúng ta và quan tâm nhiều hơn đến điều mà người nguyên thuỷ đã biết trước chúng ta lâu rồi: đó là kính trọng mẹ của chúng ta

15) Anh biết không, điều đó thật kỳ cục - cái ý nghĩ của chúng ta về nhân loại nói chung ấy. Chúng ta đều có một hình ảnh mơ hồ, lung linh khi chúng ta nói đến nhân loại nói chung - như một cái gì đó trang nghiêm, to lớn và quan trọng. Nhưng trên thực tế, tất cả những gì chúng ta biết về nó chỉ là những người mà ta gặp hàng ngày. Nhìn họ xem! Anh có thấy cái gì to lớn và trang nghiêm ở họ không?

16) Để có được sự đánh giá cao của những người khác con phải có sức mạnh để từ chối bản thân mình

17) Không có một người đàn ông thành đạt nào lại đạt đến thành công một mình đâu. Con đừng có coi thường, một phụ nữ thích hợp sẽ giúp được người chồng rất nhiều.

18) Hãy nghĩ đến bản thân mình trong một giờ những hãy dành một phút để nghĩ đến những người khác...

19) Ngôn từ là công cụ hữu hiệu nhất để gây xa cách.

20) Anh không trả lời nhưng khẽ nghiêng đầu và đi lên cầu thang về phía cô. Anh mặc quần áo lao động và mang theo một túi dụng cụ. Cử động của anh mang một vẻ nhanh nhẹn, thoải mái trái ngược với ngôi nhà, với những bậc thang đánh bóng, với những lan can tinh xảo, cứnh nhắc. Cô đã chờ được thấy anh trở nên lố bịch trong nhà cô; nhưng chính là căn nhà dường như trở nên lố bịch xung quanh anh.

21) Cô dừng lại, bẻ gãy một cành cây dài, mảnh; dứt hết lá và đi tiếp, dùng cành cây như cái roi, vụt cho con ngựa chạy nhanh hơn. Cô cảm thấy như thể tốc độ sẽ đẩy nhanh buổi tối, buộc những giờ phía trước trôi qua nhanh hơn, đưa cô nhảy qua thời gian để bắt kịp bình minh trước khi nó đến.

22) Vĩ đại là một từ có tính phóng đại, và giống như mọi sự phóng đại khác, nó lập tức chuốc lấy hệ quả là sự rỗng tuếch. Người ta hẳng sẽ nghĩ đến một quả bóng bay được thổi căng của một cậu bé?

23) Một thứ không thể cao nếu người ta có thể với tới nó; nó không vĩ đại nếu người ta có thể tranh cãi về nó; nó không sâu nếu người ta có thể nhìn thấy đáy của nó

24) Người ta khôngg bao giời cần nhấn mạnh việc mình hoàn toàn không biết gì về vấn đề nếu người ta không thực sự biết về nó

25) Không ai được tự cho phép phóng đại tầm quan trọng của bản thân mình. Không cần thiết phải làm khổ mình về các giá trị tuyệt đối

26) Chúng ta sẽ được phán xét không phải qua việc chúng ta là ai, mà qua việc chúng ta phục vụ ai

27) Tranh luận, thưa bà, Toohey nói, là một trong số những điều vừa vô ích lại vừa không hấp dẫn. Hãy để nó cho những người đàn ông thông minh. Trí thông minh, tất nhiên, là một sự thú nhận nguy hiểm về sự yếu ớt. Người ta đã nói là đàn ông phát triển trí thông minh khi họ thất bại trong mọi thứ khác

28) Phô bày sự thông minh của mình thì thật là thô thiển. Nó còn thô thiển hơn cả việc phô bày sự giàu có của mình nữa

29) Ham muốn chọn việc khó nhất tự nó cũng có thể là một cách thừa nhận sự yếu đuối.

30) Joel Sutton không đến đây để nói về các toà nhà; người ta tổ chức các bữa tiệc là để có thể giải trí, và có niềm vui thích nào có thể lớn hơn việc quên đi những thứ quan trọng của đời người?

31) Chẳng có gì quan trọng bằng khuôn mặt của con người. Cũng không có gì hùng hồn bằng. Chúng ta không bao giời có thể thực sự biết một người khác, ngoại trừ qua cái nhìn đầu tiên với anh ta. Vì, trong cái nhìn đó, chúng ta biết đủ mọi thứ. Mặc dù chúng ta không phải luôn đủ thông minh để hiểu thấu đáo cái mà ta biết lúc đó.

32) Chẳng có gì quan trọng trên mặt đất cả, trừ con người. Chẳng có gì về con người lại quan trọng bằng những mối quan hệ của họ với nhau ...

33) Nếu một tia sáng lọt vào một chuồng lợn, chính ta sáng đó sẽ chỉ cho chúng ta sự bẩn thỉu và cũng chính tia sáng đó sẽ trở thành lố bịch.

34) Có hai cách giải thích, tôi nghĩ vậy. Cách giải thích tốt đẹp là họ rất rộng lượng và muốn làm vinh dự cho cô bằng tình bạn của họ. Chỉ có điều những cách giải thích tốt đẹp chẳng bao giờ đúng cả.

35) Mọi sự cô đơn đều là một đỉnh cao

36) Thật là phí phạm khi tinh tế hay nanh nọc với những kẻ thậm chí không nhận ra được sự tinh tế hay nanh nọc của ta

37) 

- Tôi chả quan tâm. Tôi biết tôi là cái gì. Nói tiếp đi. Tôi chỉ là một con chó cái.

- Đừng tự lừa bản thân mình, cô bạn thân mến ạ. Cô còn tồi hơn một con chó cái. Cô là một vị thánh. Điều đó chỉ ra tại sao các vị thánh lại nguy hiểm và không đáng thèm muốn

38) Một liên minh. Những người đồng minh không bao giờ tin tưởng nhau, nhưng điều đó chẳng phá hoạ hiệu quả công việc của họ. Động cơ của chúng ta có thể khá đối lập. Thực tế, chúng đối lập thật. Nhưng chẳng sao cả. Kết quả sẽ vẫn thế. Không cần phải có một mục đích chung cao cả. Chỉ cần có một kẻ thù chung. Chúng ta thì có.

39) Vì thế nên tôi nói rằng bất kỳ ai không thể khiến ta cảm thấy thương cảm thì người đó là một kẻ đồi bại

40) Nếu câu học cách yêu mọi thứ, cả những thứ tầm thường nhất, những thứ nhỏ mọn nhất, những thứ đê tiện nhất, thì rồi cái đê tiện nhất trong cậu sẽ được yêu mến. 

41) Không có chỗ cho tình yêu với người khác khi chúng ta vẫn chăm chăm giữ lấy cái tôi nhỏ mọn của mình. Phải có chỗ trống thì mới có thể được lấp đầy.

42) Có hai thứ chúng ta phải sớm từ bỏ trong cuộc sống: thứ nhất là cảm giác mình ưu việt hơn người khác thứ hai là việc coi trọng tình dục một cách quá mức.

43) Lòng trắc ẩn đứng cao hơn công lý; lòng tốt đơn giản đứng cao hơn lòng tốt duy lý. Đứng về mặt giải phẫu - và có lẽ cả về các mặt khác - thì trái tim là bộ phận quan trọng nhất của chúng ta. Bộ não là cơ quan lừa dối. 

44) Trong các vấn đề tâm linh, có một bài kiểm tra nhỏ và chính xác: tất cả những gì xuất phát từ cái tôi đều là xấu xa, tất cả những gì xuất phát từ tình yêu với người khác đều là tốt đẹp. 

45) Phụng sự là dấu hiệu duy nhất của sự cao quý. Tôi không thấy có gì xúc phạm trong việc lấy phân bón làm biểu tượng cho số phận con người: chính phân bón làm ra lúa mì và hoa hồng. 

46) Nếu một người anh dũng hơn những người khác, anh ta đang lăng mạ những người kia. Chúng ta không nên mong muốn những phẩm chất mà người khác không thể chia sẻ. 

47) Tôi chưa từng thấy một thiên tài hay một anh hùng nào mà, nếu phải cầm một que diêm cháy, lại cảm thấy ít đau hơn những người anh em vô danh khác của họ. 

48) Thiên tài là một sự phóng đại tầm vóc. Chứng phù thũng cũng như vậy. Cả hai có thể chỉ là một loại bệnh. 

49) Lột bỏ làn da, tất cả chúng ta đều là anh em với nhau và tôi sẽ sẵn sàng lột da nhân loại để chứng minh điều đó một lần

50) Ý tôi là một hội đồng quản trị thực ra chỉ là một hay hai người có tham vọng - và một đống những kẻ bợ đỡ khác. Ý tôi là các nhóm người thực ra là những cái ống rỗng. Hoàn toàn trống rỗng. Người ta cứ bảo chúng ta không thể nhìn thấy sự trống rống. Thì đấy, cứ ngồi vào bất cứ cuộc họp hội đồng nào xem. Vấn để chỉ là ai là người lấp đầy cái khoảng trống đó. Đấy là một trận đấu khó khăn. Khó khăn nất. Chiến đấu với kẻ thù đã khó rồi - miễn là có kẻ thù ở đó mà chiến đấu. Đằng này, không có cả kẻ thù ...

51) Khi đối mặt với xã hội thì người quan tâm nhất, người làm việc nhiều nhất và đóng góp nhiều nhất lại có ít tiếng nói nhất. Người ta nghiễm nhiên cho rằng anh ta chẳng có tiếng nói gì và những lý lẽ mà anh ta đưa ra luôn bị bác bỏ sẵn - bởi vì người ta đâu có quan tâm đến lý lẽ mà chỉ quan tâm đến người nói lý thôi. 

52) Đánh giá một người bao giờ cũng dễ hơn đánh giá một luận điểm. Mặc dù tôi chả bao giờ hiểu làm sao người ta có thể đánh giá một người mà không đánh giá nội dung đầu óc anh ta. Tuy nhiên, thói đời thì là như vậy

53) Anh thấy đấy, lý lẽ đòi hỏi phải có cân để có thể cân đo chúng. Và cân thì không được làm từ bông. Thế mà tinh thần của loài người thì toàn là bông cả - anh biết đấy, cái thứ chả có hình dạng gì và luôn luôn lún xuống và có thể vặn xuôi vặn ngược thành một cái ánh pretzel.

54) Khoảng cách ngắn nhất giữa hai điểm không phải là một đường thẳng mà là một người môi giới. Và càng nhiều môi giới thì càng ngắn

55) Rất khó để bị mang tiếng. Nhưng để rũ bỏ tiếng tăm còn khó hơn nhiều.

56) Cô sẽ nói điều đó vô lý. Tất nhiên là chẳng có lý gì cả. Chính vì nó không có lý nên nó hiệu quả. Lý lẽ có thể bị chống lại bằng lý lẽ. Làm sao mà cô có thể chống lại cái chẳng có gì cả? Cô bé thân mến, vấn đề của cô và của hấu hết mọi người là cô không tôn trọng đúng mực những điều vô nghĩa. Sự vô nghĩa là nhân tố chủ yếu trong cuộc sống của chúng ta. Cô sẽ không có cơ hội thắng sự vô nghĩa khi nó là kẻ thù của cô. Nhưng nếu cô có thể làm cho nó trở thành đồng minh của cô thì, chà, cô gái thân mến ...

57) Quỷ tha ma bắt, có ý nghĩa gì khi hoàn thành một thành tựu vĩ đại nếu như không ai biết rằng anh hoàn thành điều đó?

58) Phải luôn có khả năng cười nhạo mọi thứ, nhất là cười nhạo bản thân mình

59) Bây giờ, cô nhìn anh và cô mỉm cười. Lần đầu tiên, đấy là dấu hiệu của sự chấp nhận hoàn toàn, như thể nhìn thấy anh đã giải quyết mọi vấn đề, đã trả lời mọi câu hỏi, và ý nghĩa của cô chỉ là ở chỗ đứng nhìn anh. Họ đứng lặng lẽ trước mặt nhau trong một giây; và cô nghĩ những lời đẹp đẽ nhất là những lời không cần nói ra

60) Người ta có thể sống một cuộc đời nhạt nhẽo, ông nghĩ, nhưng không thể chết một cách nhạt nhẽo.

61) Mọi người có phẩm chất khác nhau, nếu quả thực họ có, nhưng họ đều giống nhau trong cách thói xấu. 

62) Nếu sét đánh vào một cái cây mục nát và nó ngã gục thì đó không phải là lỗi của sét

63) Nhưng anh phải tâng bốc những người mà anh khinh bỉ để có thể gây ấn tượng được với những người khinh bỉ anh ...

64) Em không mất công đọc hết các bài điểm sách để che giấu sự thiếu khả năng xét đoán của bản thân - em nói thằng là em không có khả năng xét đoán. Em không vay mượn các thiết kế để che giấu sự bất lực trong sáng tạo - em chẳng sáng tạo gì cả. Em không nói rằng bình đẳng là một khái niệm cao cả và đoàn kết là mục đích chính của loài người - em cứ thế đồng ý với tất cả mọi người. Anh gọi đó là cái chết ư, Peter? Cái chết đó - em đã phủ nó lên anh và tất cả những người xung quanh chúng ta. Nhưng còn anh - anh không làm điều đó. Mọi người đều thoải mái khi ở bên cạnh anh, họ thích anh, họ thích sự có mặt của anh. Anh không phủ lên họ cái chết trống rỗng. Bởi vì anh đã phủ nó lên chính bản thân anh

65) Người ta vẫn nói điều tồi tệ nhất mà ta có thể làm với một người là giết chết lòng tự trọng của anh ta. Nhưng điều đó không đúng. Lòng tự trọng là cái không thể bị giết chết. Điều tồi tệ nhất phải là giết chết khả năng giả vờ có lòng tự trọng

66) Hầu hết mọi người đều cố gắng, thậm chí cố gắng rất nhiều, để tự thuyết phục bản thân là họ có lòng tự trọng. Và tất nhiên, việc phải đi tìm lòng tự trọng lại chứng tỏ là họ thiếu nó.

67) Không có người hạnh phúc nào lại vô cảm với nỗi đau như thế cả

68) Thực ra, những kẻ yêu thương tất cả mọi người và luôn cảm thấy chỗ nào cũng là nhà mới chính là kẻ thực sự căm ghét con người. Hắn không trông đợi điều gì ở con người, nên không có sự suy đồi nào có thể làm cho hắn giận dữ.

69) Những kẻ bạ chỗ nào cũng nói đến tình yêu chính là những kẻ chưa bao giờ cảm thấy nó. Chúng chỉ khuấy một món súp hỗn độn bao gồm sự thông cảm, tình thương, sự coi thường và thái độ lãnh đạm chung chung - và gọi chúng là tình yêu. 

70) Em biết đó, mọi người đều mong được bất tử. Nhưng họ chết đi cùng với mỗi ngày trôi qua. Khi em gặp họ, họ không còn giống như lần em gặp trước đó. Với mỗi giờ trôi qua, họ lại giết đi một phần trong chính mình. Họ thay đổi, họ bác bỏ, họ mâu thuẫn - và họ gọi đó là trưởng thành. Và cuối cùng sẽ chẳng còn lại gì cả, chẳng còn gì chưa từng bị đảo ngược hay chưa bị phản bội, như thể chưa từng tồn tại một thực thể mà chỉ là một dãy các tính từ nối tiếp nhau hiện lên rồi mờ đi trên một mới vật chất hỗn độn. Làm sao họ có thể mong đợi một sự vĩnh cửu khi họ chưa bao giờ giữ nguyên một cái gì dù chỉ trong khoảnh khắc? 

71) Thứ tồi tệ nhất về những kẻ không trung thực là quan niệm của họ về sự trung thực.

72) Những người anh em, đừng cố gắng làm tôi hạnh phúc, mà hãy chỉ cho tôi hạnh phúc của anh - hãy cho thấy hạnh phúc đó là có thật  - hãy cho tôi thấy thành quả của anh -  và điều đó sẽ mang lại cho tôi sức mạnh tìm kiếm hạnh phúc cho mình

73) Phải cần đến hai người để làm nên một sự nghiệp vĩ đại: một người đàn ông vĩ đại và một người đàn ông - người này còn hiếm hơn - đủ vĩ đại để nhận biết sự vĩ đại của người kia và nói về nó.

74) Người ta nói quá nhiều điều vớ vẩn về tính hay thay đổi của con người và về sự thất thường của tình cảm. Tôi luôn nghĩ rằng những thứ tình cảm có thể thay đổi được thì thực ra là nhữg thứ đã không tồn tại ngay từ đầu. Có những cuốn sách tôi thích khi tôi mười sáu tuổi. Giờ tôi vẫn thích chúng.

75) Tôi sẽ đứng lên và nói: Tôi là Gail Wynand, người đã phạm phải mọi tội lỗi, trừ một tội lỗi lớn hơn cả: đó là tội tiêu phí sự sống tuyệt vời vào những thứ phù phiếm và tìm kiếm mục đích sống bên ngoài bản thân mình. Đây là niềm tự hà của ta: giời đây, khi nghĩ về đoạn kết, ta không kêu khóc như tất cả những người ở cùng tuổi ta rằng đâu là mục đích và lợi ích của cuộc sống? Ta chính là lợi ích và ý nghĩa, ta, Gail Wynand. Ta đã số và ta đã hành động

76) Tôi đang nghĩ về những người vẫn nói rằng hạnh phúc là điều không thể có trên trái đất này. Hãy nhìn xem tất cả bọn họ phải vất vả như thế nào để tìm kiếm một vài niềm vui trong cuốc sống. Hãy nhìn xem họ giành giật lấy hạnh phúc như thế nào. Tại sao mọi sinh vật trên trái đất này lại sống trong đau khổ? Người ta dùng cái quyền chính đáng nào để đòi hỏi con người tồn tại vì bất cứ thứ gì khác, ngoại trừ niềm vui của chính bản thân anh ta? Tất cả bọn họ đều muốn có niềm vui đó. Mỗi bộ phận trong cơ thể anh ta muốn có niềm vui đó. Nhưng họ không bao giờ tìm thấy nó. Tôi không biết tại sao. Họ than vãn và nói họ không hiểu được ý nghĩa của cuộc đời. Có một loại người mà tôi đặc biệt khinh ghét. Đó là những kẻ luôn tìm kiếm một loại mục đích sống cao hơn hoặc một mục đích phổ quát. Họ không hiểu sống để làm gì, họ rên rỉ rằng họ phải tìm thấy bản thân mình. Anh nghe thấy những điều như vậy ở khắp mọi nơi xung quanh ta. Đó dường như là thứ thuốc an thần chính thống của thế kỷ này. Mọi cuốn sách anh mở ra. Mọi lời tự thú dài dòng. Việc xưng tội dường như trở thành một thứ cao quý. Tôi nghĩ rằng đó mới là thứ đáng hổ thẹn nhất trên đời.

77) Ông phân vân tự hỏi không biết cảm giác thiêng liêng khi ngắm nhìn bầu trời đến từ cảnh tượng mà người ta nhìn thấy hay chính cái hành động ngẩng đầu lên của mình

78) Anh không thể tha thứ cho đất nước mình bởi vì nó đã mang đến cho anh một phần tư tỷ đô la và sau đó từ chối ban cho anh một sự kính trọng tương đương số tiền ấy. Người ta không tiếp nhận những đánh giá của anh về nghệ thuật, văn học, lịch sử, sinh học, xã hội học và siêu hình học như nhận những tờ ngân phiếu của anh. Anh phàn nàn rằng mọi người đánh giá về anh quá nhiều qua tiền bạc. Anh căm ghét họ bởi vì họ không đánh giá anh một cách đầy đủ.

79) Người ta sẽ đánh mất tất cả khi đánh mất đi sự hài hước của mình

80) Bán linh hồn là việc dễ dàng nhất trên thế giới này. Đó là việc mà tất cả mọi người đều làm hàng ngày hàng giờ với cuộc đời họ. Nếu tôi bảo anh hãy giữ gìn linh hồn anh, anh có hiểu tại sao việc ấy còn khó hơn nhiều không?

81) Trước khi anh có thể làm được một cái gì đó cho người khác, anh phải là một con người có khả năng làm những thứ đó. Nhưng để làm ra chúng, anh phải yêy quý việc làm đó, chứ không phải là những hệ quả khác. Công việc, chứ không phải con người. Hành động của anh, chính anh, chứ không phải bất kỳ đối tượng nào của lòng từ thiện.

82) Suy cho cùng, loài người có những đẳng cấp khác nhau, nhưng chắc chứn là cũng phải có những ranh giới không thể vượt qua giữa người và người chứ

83) Chạy theo người khác thì quá dễ. Còn đứng độc lập một mình lại không dễ chút nào. Anh có thể đóng vai đạo đức giả trước một đám khán giả. Nhưng anh không thể tự lừa dối mình được. Cái tôi của anh chính là viên thẩm phán nghiêm khắc nhất. 

84) Người ta có thể đi tìm những vật thế chỗ cho năng lực làm việc - toàn những vật thế chỗ dễ dãi: nào là tình yêu, sự quyến rũ, lòng tốt và công việc từ thiện. Nhưng không có cái gì có thể thực sự thay thế được cho năng lực.

85) Đó chính là điểm nguy hiểm nhất ở những kẻ sống thứ sinh. Họ không quan tâm đến các sự kiện, ý tưởng và công việc. Họ chỉ để ý đến mọi người. Họ không hỏi: "Cái này có đúng không?" Mà họ hỏi: "Cái này có phải là cái mà mọi người cho là đúng?" Họ không phán xét, mà chỉ lặp lại. Không lao động, mà chỉ ra vẻ lao động. Không sáng tạo, mà chỉ khoe khoang. Không có khả năng, mà chỉ có quan hệ. Không có phẩm chất, mà chỉ có thế lực. Thế giới sẽ ra sao nếu thiếu những người có thể làm việc, nghĩ, lao động và sản suất ra của cải vật chất?

86) Anh không nghĩ bằng bộ óc của người khác, và anh không lao động bằng đôi tay của kẻ khác. Khi anh ngừng khả năng phán xét độc lập, cũng là lúc anh ngừng nhận thức. Ngừng nhận thức cũng có nghĩa là ngừng sống.

87) Nếu một người không thể tôn trọng bản thân mình thì người đó không thể yêu hay tôn trọng người khác được

88) Chẳng có lời giải thích nào rõ ràng, nhưng cũng chẳng ai để ý đến động cơ. Vấn đề rất đơn giản: một người chống lại nhiều người, anh không có quyền có cả động cơ.

89) Chúng ta luôn mặc nhiên cho rằng việc kết án một người chỉ vì người đó yếu đuối và bé nhỏ là bất công. Như vậy, một xã hội đã xuống cấp đến mức nào khi nó kết án một người chỉ vì người đó mạnh mẽ và vĩ đại? Thế nhưng đó lại là cái bầu không khí đạo đức trong thời đại chúng ta - thời đại của những kẻ đạo đức giả

90) Đừng cố gắng san bằng mọi đền thờ - như thế anh sẽ làm loài người hoảng sợ. Hãy phong tánh cho kẻ tầm thường lên -  và tất cả mọi đền thờ thiêng liêng đều bị san phẳng. 

91) Người nói với anh về lòng hy sinh cũng là người nói về đầy tớ và những ông chủ. Người đó muốn trở thành ông chủ. Còn bất cứ khi nào anh nghe ai đó nói rằng anh phải hạnh phúc, rằng đó là quyền tự nhiên của anh, rằng nghĩa vụ đầu tiên của anh là nghĩa vụ với chính bản thân anh - người đó sẽ không đòi giành lấy linh hồn của anh. Đó là người không thu lợi gì ở anh. 

92) Bất cứ cái gì cũng có thể bị phản bội, bất cứ ai cũng cũng thể được tha thứ . Trừ những kẻ thiếu lòng dũng cảm để trở lên vĩ đại khi họ có thể trở nên vĩ đại.

93) Mối quan tâm của người sáng tạo là chinh phục tự nhiên. Còn mối quan tâm của kẻ ăn bám là chinh phục con người

94) Loài người đã được dạy dỗ rằng đức tính tốt đẹp nhất không phải là đạt được một cái gì đó mà là cho đi một cái gì đó. Nhưng một người không thể cho đi những gì mà anh ta không tạo ra. Đầu tiên phải có sáng tạo, sau đó mới là phân phối, nếu không thì chẳng có gì để phân phối cả. Phải có người sáng tạo trước khi có người hưởng lợi từ sự sáng tạo. Thế mà chúng ta lại được dạy dỗ để ngưỡng mộ những kẻ sống thứ sinh - những kẻ phân phát những món quà mà họ không tạo ra; chúng ra được dạy để xếp họ lên trên những người đá sản sinh ra những món quà đó. Chúng ta ca ngợi công việc từ thiện. Nhưng chúng ta lại coi khinh những nỗ lực để thành công

95) Quyền đầu tiên của con người trên trái đất này là quyền có cái tôi. Bổn phận đầu tiên của một con người là bổn phận với chính mình. Nguyên tắc đạo đức của anh ta là không bao giờ để người khác quyết định mục đích sống của anh ta. Bổn phận đạo đức của anh ta là phải làm những gì anh ta khao khát, miễn là khao khát đó không do người khác quyết định

96) Một người đấu tranh cho nhân quyền luôn khởi đầu bằng những tuyên bố về tình yêu nhân loại và luôn kết thúc bằng một biển máu

97) Điều đức hạnh nhất mà con người có thể làm cho nhau và thoả thuận duy nhất cho mối quan hệ hợp lý giữa người với người là - buông nhau ra

98) 



Trích dẫn trong "Trúng số độc đắc" (Vũ Trọng Phụng)

Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2025 0 comments

 1) Anh giác ngộ rằng ở đời này, không có tiền thì chẳng làm nổi công việc gì cả, mặc đầu óc ta đầy dẫy những tư tưởng nhân đạo duy tha.

2) Cái phút tỉnh ngộ kia chẳng qua cũng chỉ là ngắn chẳng đầy gang, cho nên Phúc ta cũng không vượt nổi cái luật chung của những kẻ trác táng khi biết hối hận thì lại đâm đầu vào tửu sắc một cách hăng hái hơn nữa, của những kẻ nạn nhân của thần đổ bác khi biết dại dồi thì máu thua quay gỡ dáo lại bồng bột trong huyết quản hơn nữa, của những con dâm phụ khi biết sám hối rồi thì lại có nhiều nhân tình hơn nữa.

3) Nhưng một người bạn hư thân mất nết mà rất tốt với mình thì đó là điều tối nguy hiểm, vì nếu hễ gặp mặt nhau thì chẳng có gì khác nữa ngoại giả những chuyện chơi bời

4) Cái con người nhân vô thập toàn ấy, nếu là hòn ngọc có vết, thì cũng vẫn còn là hòn ngọc. Còn hơn không có vết gì mà chỉ là hòn đá kỳ.

5) Phúc ta phát uất đến không thể nói gì được nữa. Thì ra đàn bà đích thị là một giống tối nguy hiểm và nếu đức Thánh Khổng xưa kia phải bỏ vợ, ắt hẳn vì vợ ngài cũng giống như vợ anh mà thôi.

6) Anh lại dám chắc rằng ở đời này chẳng phải hiếm gì những bậc hiền nhân quân tử đâu, nhưng mà vì người ta trót lấy vợ cả cho nên cũng đâm ra tầm thường, nhất loạt như nhau, cá mè một lứa.

7) Anh coi đó là một điều cay đắng nhất mà một kẻ nam nhi có thể chịu, vì anh đã thường nói rằng không chịu thua kém ai một điều gì cả, ai làm được việc gì anh cũng làm được, ai hiểu được sự gì anh cũng hiểu được, ai nhịn được cái gì anh cũng nhịn được, duy có cái việc làm ra tiền là anh đành chịu thua

8) Theo ý tôi ấy à? Thì không phải chỉ có sự im lặng là đáng kể, nhưng mà sự đi làm mới đáng kể.

9) Không, nếu không kiếm ra được tiền, chẳng ai có thể trở nên hiền nhân quân tử được.

10) Than ôi, nếu ngày nay phong hoá suy đồi đến bậc cha không ra cha, con không ra con, chồng chẳng ra chồng, vợ không ra vợ, há đó chẳng vì không ai biết giữ cái địa vị của mình đến nỗi trật tự, tôn ti bị đảo lộn cả đó hay sao?

11) Ôi, một việc cỏn con tưởng chừng như vô nghĩa lý vậy mà có thể ảnh hưởng rất to tát, đến mực có thể xoay đổi cả cuộc đời con người ta! Một chuyến đồ, một người tình cờ ta gặp trên đường đời, một sự nhỡ giờ tàu, những điều vụn vặt ấy chính ra lại hệ trọng vô cùng, và dám chắc đó là những cái huyền bí mà tạo hoá muốn an bài cho thế nhân.

12) Than ôi, thế mới biết sống là mạo hiểm, là đánh xóc đĩa với tạo hoá, dễ vô cùng mà cũng khó vô cùng vì nó chỉ có chẵn hay lẻ mà thôi, một là cướp hết hạnh phúc của kẻ khác vào tay mình, hai là mắc bẫy như vạn triệu kẻ chiến bại khác! Thế thì ta đặt bên nào đây.

13) Người điên không khổ. Khổ là những đứa không điên nhưng không hiểu nghĩa lý cái việc họ đương làm.

14) Loài người thích mạo hiểm, ưa nói dối, nói dối được rồi thì coi như sự thành công, còn thành công nào đáng kiêu ngạo hơn cái nói dối vợ để đi chơi bậy!

15) Vẩn vơ anh nghĩ, nghĩ xa xôi, thấy rằng con người ta ở đời cho dầu đứng đắn và đạo đức đến bực nào đi nữa, cũng có thể ham mê hát xướng và say đắm ả đào được lắm

16) Chứ lại gì! Cái luân lý đã được cải cách của cái xã hội kim thời há chẳng là có thể tóm tắt trong một câu này: "Làm gì cũng được tuốt, miễn có tiền đem về nhà thì thôi" đó sao"

17) Thật vậy, có thực mới vực được đạo, khi anh còn phải ăn hại người khác, cho dẫy là bố mẹ, thì anh không có quyền vội nói gì đến đạo lý. Mà cái đạo lý tốt nhất bây giờ, là chịu khó cầm lá đơn đi xin việc các sở tư.

18) Bây giờ anh mới biết giá trị của lời nói, dẫu là nói dối, dẫu là nói láo, dẫu là nói khoác. Thế mà con người ở đời hơn kém nhau chỉ ở chữ tín mà thôi!

19) Cái thằng đàn ông mà điều gì cũng phải hỏi vợ thì còn làm nên vương tướng đếch gì nữa!

20) Con người ta ở đời này, đã phú quý, thì cứ việc ăn ở cho rõ ra người phú quý, mà thanh bần thì cứ việc cư xử ra người thanh bần. Đừng có nghèo mà đánh đu với tình, tuy toe tuỳ toè, có đồng nào xào đồng ấy. Mà cũng đừng nên phú quý mà lại ăn ở ra con người bần tiện. Tiêu tiền không có gì là phạm tội nếu mình có nhiều tiền để mà tiêu. 

21) Mà kể cũng lạ cho thói đời: chỉ toàn hay nói những lời trái ngược với địa vị

22) Cái sướng, cái khổ là những cái ta không sao nhận thấy hay hiểu rõ được. Có thể nào quả quyết được không? Biết đâu rằng trúng số mười vạn, đó lại không bắt đầu đi nhận một cái mầm đại hoạ? Ôi thôi, càng nghĩ càng thấy khó hiểu, khó nói. Con người ta ở đời, chỉ có lúc đậy nắp áo quan, mới biết khôn, dại, sướng, khổ ...

23) Cụ phán gọi xe, mặc cả, và theo lối đa số các cụ thượng lưu nhân vật, nhất định không chịu thua phu xe một đồng xu.

24) Anh hiểu ngay tại sao chẳng có một ai làm nổi một việc gì khác thường, trong đám thanh niên. Là chỉ vì người ta, ai cũng có bố mẹ, vợ, em gái.

25) Cứ trông thấy mình có nhiều sách, thiên hạ chúng nó cũng đủ sợ mình là tay học thức uyên bác, gớm ghê ... Mình có đọc cả sách hay không, ai mà biết!

26) Tôi vẫn nói với anh rằng làm cái thằng tài giai ở đời thì phải để lại chút di tích gì cho đời! Nếu mình có khuynh hướng về văn chương mình phải làm văn. Nếu mình là thợ vẽ, mình phải đạt được ít ra là một bức danh hoạ. Bất cứ nghề gì miễn sao đã bỏ mình là có một cái tài. Chứ nếu ở đời mà cốt ngày ăn hai bữa, thiết tưởng thẳng ăn mày nó cũng ngày ăn hai bữa, còn yến hay cơm nguội thì có khác gì nhau, vì lúc đậy nắp quan thì thằng ăn mày hay thằng trọc phú cũng đến như nhau mà thôi

27) Thí dụ tôi trông thấy một vạn người bị nạn lụt, bị nhà cháy, ... Lôi họ ra khỏi cảnh cơ hàn bằng cách nào? Cho mỗi người một hào ư? Thì họ ăn được hai bữa, rồi họ cũng chết đói. Cho họ một đồng? Thì họ được hai chục bữa, ấy là thí dụ mình dám cho phăng đi một vạn đồng. Hỏi rằng kết quả có đáng số tiền bỏ ra không? Làm sao cho xuể được? Một vạn người tiêu mất một vạn đồng, chẳng ai làm nổi điều gì có ích chung, chi bằng tôi để riêng cho tôi, để tôi làm cho tôi một sự nghiệp riêng! Chẳng thà để vạn bạc ấy buôn bán, sinh lời, mở mang kỹ nghệ, nuôi thợ thuyền cũng là có ích lắm, mà lại hơn phát chẩn, nếu một vạn ấy để lãi thành mười vạn nữa, lúc ấy ta sẽ phát chẩn cho một vạn đi nữa cũng chưa muộn kia mà! Ừ, bây giời thì tôi có mười vạn đấy, nhưng tôi không làm phúc vội! Tôi chờ khi nào mười vạn của tôi thành ra trăm vạn tôi sẽ làm phúc nhiều hơn! Sợ muộn ư! Bao giờ lại thiếu số người để ta phát chẩn cho mà sợ.

28) Người ta có thể thay đổi bụng dạ nhanh chóng đến thế này hay sao? Trước kia ta vẫn cho rằng bạn ta chính là một vị chân hiền, cái đạo đức là đáng làm gương cho tuổi trẻ. Bây giờ ta đã rõ sự đời hay chưa? Thôi phải rồi, thì ra xưa nay những nhà đạo đức toàn là bất đắc dĩ cả, không có tiền nên chẳng hư thân mất nết được thôi.

29) Cho hay cổ nhân đã nói không sai: Kẻ nào muốn được ta yêu rõ nhiều, kẻ ấy phải có thể cho ta khinh bỉ được một chút

30) Nhưng có ai hứa thưa nhạt với bàn đèn mà lại giữ đúng được lời hứa?

31) Kẻ có tiền ở đời bao giờ cũng tưởng tượng mạnh, nhất là khi ngẫm nghĩ lại thấy nó hợp lý

32) Khốn nạn, một người đàn bà không phấn sáp thì còn đẹp làm sao được, cho dẫu là kẻ đẹp nhất thế giới!

33) Anh thật không ngờ một việc xấu xa của anh mà cũng lại được vợ hiểu ra như thế! Mà chỉ vì anh đã giàu! Có tiền, thì ra làm bậy cũng được khen hay!

34) Anh chỉ không nhận thấy rằng một người đồng bào nào đưa cho anh một sổ lạc quyên thì anh khó chịu, còn Quan thống sứ mời thì dẫu biết sẽ mất tiền, anh vẫn cứ hoan nghênh

35) Biết đấy mà, sự đời quanh quẩn chỉ có thế thôi. Ai cũng giống ai như đúc. Lúc còn nghèo anh nào cũng nói thánh nói tướng, anh nào cũng muốn làm toàn những việc xã hội, từ thiện, vĩ đại. Lúc giàu rồi, mới trơ khấc ra.

36) Loài người không những thích nói xấu kẻ khác thôi, mà còn cũng thích nghe kẻ khác chửi vụng mình

37) Vả lại, nói xấu đó chẳng phải cái mục đích của loài người đó sao? Nhất là lại đối với kẻ nào hơn mình, thì nếu không nói xấu sau lưng, còn có cách gì hả lòng ghen tức nữa?

38) Giàu hay nghèo đều bị ghét, điều ấy đã cố nhiên. Duy chỉ có cái đáng để ý là mình giàu, dầu có bị ghét, mình cũng chỉ bị nói xấu sau lưng thôi. Còn nghèo thì bị khinh ra mặt

39) Người đời xưa nay không xấu hẳn được bởi phải kiêng dè dư luận mà thôi

40) Thật thế, muốn làm giàu thì đừng nể ai cả, hoặc muốn cả nể thì đừng làm giàu nữa, ấy chỉ có thế thôi

41) Chẳng phải luân lý hay đạo đức vẫn cầm cân nảy mực cho đời, đó chỉ là kiếm tiền giữ quyền thống trị và an bài mọi điều nhân nghĩa, đạo đức, trên cõi thế gian, tự cổ chí kim ...


Ma Đao Lạc Lộ

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2025

Trong vùng núi Thanh Vân hiểm trở, có một môn phái tên Vân Kiếm Môn, nổi danh bởi kiếm pháp thanh khiết, coi trọng chính khí và lòng nhân nghĩa. Trong số đệ tử, có một thiếu niên tên Lạc Tử Hàn. Hàn tư chất thông minh, căn cơ khá tốt, nhưng tính tình nóng nảy, luôn khao khát vượt trội hơn người.

Một hôm, trong lúc dọn dẹp kho tàng cũ của môn phái, Tử Hàn vô tình phát hiện một thanh hắc đao cổ quái, thân đao lạnh như băng, mặt thép khắc phù văn tà dị. Tấm bia đá bên cạnh để lại cảnh báo:
"Ma Đao chỉ dành cho kẻ máu lạnh, luyện lâu ắt hại người hại mình, tuyệt không dung nơi chính phái."

Nhưng lòng kiêu ngạo trỗi dậy, Tử Hàn nghĩ:
"Nếu có thể điều khiển được loại binh khí này, tất thiên hạ vô địch, còn sợ chi lời đồn vô căn cứ?"

Từ đó, hắn lén luyện Ma Đao. Ban đầu, nội lực tăng tiến thần tốc, chiêu thức đao mang uy lực bội phần. Nhưng chỉ ít lâu, tính tình Hàn càng lúc càng hung bạo, ánh mắt đỏ ngầu, thường mất kiểm soát khi đấu luyện, làm đồng môn bị thương.

Sư phụ hắn, Vân Kiếm Chân Nhân, nhiều lần khuyên can:
– "Hàn nhi, Ma Đao chẳng khác gì rắn độc, dù lợi thế ban đầu nhưng sớm muộn cũng cắn ngược lại chính con. Mau từ bỏ trước khi quá muộn."

Nhưng Tử Hàn đã chìm trong ma khí, lòng bất phục. Đêm trăng mờ, hắn giả bộ lĩnh giáo thêm chiêu thức, rồi bất ngờ vung đao tập kích sư phụ. Vân Kiếm Chân Nhân vốn thương đệ tử, không nỡ ra tay sát phạt, cuối cùng trúng đao, trọng thương ngã xuống.

Tin dữ truyền khắp Vân Kiếm Môn, chẳng bao lâu sau lại lan ra cả giang hồ. Kỳ lạ thay, chuyện vốn chỉ xảy ra trong nội môn, nhưng tin tức chẳng biết do ai phao đi, lời đồn truyền ra càng lúc càng thêm chồng chất: nào là Tử Hàn bất kính phản thầy, nào là Vân Kiếm Môn cất giấu tà binh, dung túng cho ma đạo. Người người bàn tán, chính khí giang hồ đều phẫn nộ, đòi Vân Kiếm Môn phải đưa ra lời giải thích.

Trong nội đường, các trưởng lão họp gấp. Đại sư bá Trầm Kính Dương đứng lên, mặt mày cau có, hướng về Vân Kiếm Chân Nhân mà nói:
– “Sư đệ à, ngươi đã làm to chuyện quá rồi! Chuyện Tử Hàn chỉ là nhất thời hồ đồ, đao pháp chưa thuần, vô tình va phải ngươi mà thôi. Sao lại để lời đồn ra đến giang hồ, khiến thiên hạ chê cười? Từ nay Vân Kiếm Môn ta còn mặt mũi nào?”

Vân Kiếm Chân Nhân sắc mặt tái nhợt, vết thương chưa lành, nghe thế chỉ cười khổ:
– “Trầm sư huynh, Tử Hàn chẳng phải chỉ vô tình. Ánh mắt nó khi vung đao, lửa hận hừng hực, tuyệt chẳng có chút nào là lỡ tay. Nếu ta còn bao che, sau này ắt trở thành tai họa lớn.”

Nhưng Trầm Kính Dương vốn là người trọng danh vọng, lo sợ uy tín môn phái lung lay hơn là đạo nghĩa. Ông bèn quyết:
– “Chuyện này, từ nay không ai nhắc lại nữa. Tử Hàn tuy có sai, nhưng là đệ tử ưu tú, nếu tung tin hắn phản thầy, thiên hạ sẽ coi Vân Kiếm Môn là nơi dưỡng ra nghịch đồ. Chúng ta giữ kín, coi như chuyện chưa từng có!”

Thế là, trong khi giang hồ rúng động, nội bộ Vân Kiếm Môn lại phủ tấm màn im lặng. Không ai dám nhắc đến Tử Hàn, cũng không ai nhắc đến thanh Ma Đao.

Nhưng sóng ngầm chẳng vì thế mà dừng. Bên ngoài, các môn phái chính đạo dần xa lánh, coi Vân Kiếm Môn như kẻ ôm rắn độc trong lòng. Bên trong, các đệ tử trẻ tuổi thì bán tín bán nghi, kẻ trung kiên với Vân Kiếm Chân Nhân, kẻ lại nghe lời Trầm Kính Dương. Tâm phái chia rẽ, chẳng còn như xưa.

Về phần Tử Hàn, sau khi bỏ đi, giết chóc càng lúc càng nhiều, danh xưng “Ma Đao Lạc Hồn” nổi khắp giang hồ. Hắn từng nói một câu, khiến nhiều người rùng mình:
– “Nếu không phải Vân Kiếm Môn dung túng ta, ta đâu có ngày nay. Chính bọn họ, mới là kẻ đã sinh ra ma này!”

Vài năm sau, Vân Kiếm Môn suy tàn, thế lực rã rời, mất chỗ đứng trong ngũ đại môn phái. Lời nguyền “người luyện võ, trước luyện tâm” cuối cùng cũng bị thiên hạ cười nhạt, bởi chính nội bộ họ đã không giữ được lòng chính trực.

Còn Tử Hàn, một đêm huyết nguyệt, bị chính những oan hồn hắn giết hại nuốt chửng, xác chẳng còn sót lại. Chỉ nghe giang hồ truyền rằng, nơi hắn gục ngã, cắm lún xuống đất là một thanh Ma Đao loang lổ máu, phát ra tiếng rên xiết ai oán suốt canh dài.

Từ đó, câu chuyện về Ma Đao Lạc Lộ không chỉ là lời cảnh tỉnh cho kẻ luyện võ, mà còn là vết thương nhức nhối trong lịch sử của Vân Kiếm Môn: sai lầm không chỉ nằm ở một thiếu niên, mà còn ở những bậc trưởng bối đã vì sĩ diện mà che đậy chân tướng.

Giáo viên nên làm gì?

0 comments

 Mấy hôm nay tôi rất buồn khi xem clip một học sinh lớp 7 đánh cô giáo chủ nhiệm của mình khi cô định thu một món đồ chơi sắc nhọn của em ấy.

Buồn vì rất nhiều nguyên nhân, nhưng buồn nhất là cái tôn nghiêm của nghề giáo đã bị xúc phạm nghiêm trọng. 

Báo chí, mạng xã hội thi nhau phán xét ai đúng ai sai, rồi thì rất nhiều giải pháp. Nhưng mình chỉ là một cá nhân, những thứ to lớn, vĩ đại là của các nhà hoạch định chính sách, các cấp lãnh đạo. Việc nhỏ nhoi mà mình có thể phải nghĩ đến ngay, đó là nếu mình ở trong hoàn cảnh của giáo viên đó thì mình cần làm gì để giữ an toàn cho chính em ấy, các em còn lại, cho bản thân giáo viên, cho sự tôn nghiêm của người thầy. 

Nên làm như thế nào?

Trích dẫn trong " Hoàng tử bé" (Antoine de Saint-Exupéry)

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2025 0 comments

 1) Những người lớn chẳng bao giờ tự mình hiểu được cái gì cả, và trẻ bé nếu cứ phải giải thích đi giải thích lại, mãi mãi, hoài hoài, cho họ hiểu, quả thật là điều mệt nhọc vô cùng

2) Nếu tôi kể lại cho bạn nghe những chi tiết này về tiểu tinh cầu B612, và nếu tôi ký thác cho bạn cái số hiệu của nó, ấy chỉ bởi tại những người lớn. Những người lớn, họ ưa thích những con số. Khi anh nói với họ về một người bạn mới, họ chẳng bao giờ hỏi anh về cái cốt yếu. Họ chẳng bao giờ hỏi: "Giọng nói của anh ta nghe ra thế nào? Anh ta yêu chuộng trò chơi gì? Anh ta có thích sưu tập chuồn chuồn bươm bướm chăng? Họ lại hỏi: "Y bao nhiêu tuổi? Tứ tuần? Anh em, thầy tớ của y, lao xao sau trước là bao nhiêu? Y nặng mấy trăm ký lô? Thân phụ y lĩnh lương hằng tháng là bao nhiêu thế?" Và chỉ từ đó trở đi thôi, họ mới tin rằng mình biết gã nọ. Nếu anh nói với những người lớn: "Tôi có một ngôi nhà kiều diễm xây bằng gạch hồng thắm, với những chậu hoa phong lữ thảo ở bệ cửa sổ, và những cặp bồ câu đậu ở mái nhà ..." họ sẽ không thể nào hình dung ra được cái nhà của anh. Phải bảo họ rằng: "Tôi có thấy một ngôi nhà trị giá một trăm nghìn frăng". Thì khi đó họ sẽ thốt to: "Ồ, sao mà đẹp thế nhỉ".

3) Họ là như vậy đó. Cũng chẳng nên hờn giận họ làm chi. Con trẻ phải nên rất mực độ lượng với những người lớn.

4) Bác biết đó ... lúc người ta buồn quá đỗi, người ta yêu dấu cảnh mặt trời lặn xiết bao ...

5) Tự xét xử mình, còn khó khăn gấp mấy xét xử kẻ khác. Nếu nhà ngươi mà tự xét xử mình được công minh, nhà ngươi quả nhiên là một bậc hiền thánh đích nhiên thượng thừa hy hữu vậy.

6) Chẳng bao giờ người ta vừa lòng với nơi chốn mình đương ở

7) Cái ta thấy chỉ là một lớp vỏ thôi. Cái hệ trọng nhất, thì vô hình ...

8) Nhưng tôi không an lòng. Tôi nhớ lại con chồn. Người ta có thể sa vào từng cơn rơi lệ nếu người ta đã để cho ai đó tuần dưỡng cõi lòng mình...

Trích dẫn trong "Người đua diều" (Khaled Hosseini)

0 comments

1) Thời đó lâu lắm rồi, nhưng tôi biết những gì người ta nói về quá khứ, mà tôi đã học được, về việc anh có thể chôn vùi nó đi, là một điều sai lầm. Bởi vì quá khứ còn đang thay đổi.

2) Bây giờ không cần biết ông thầy giáo sĩ ấy dạy gì, chỉ biết có duy nhất một tội, một tội thôi. Đó là tội ăn cắp. Mọi tội khác đều là biến thái của tội ăn cắp. Con có hiểu không?

Khi con giết một người, con ăn cắp một cuộc đời, con ăn cắp quyền làm vợ của một người đàn bà, cướp cha của lũ trẻ. Khi con nói dối là con ăn cắp quyền của ai đó được biết sự thật. Khi con lừa bịp, con ăn cắp quyền được ngay thẳng. Con có hiểu không?

Không có hành động nào xấu xa hơn trộm cắp, Amir ạ. Một người chiếm đoạt những gì không phải của mình, dù đó là một cuộc đời hay một ổ bánh naan ... ta nhổ vào loại người ấy. Và Thượng đế phù hộ cho hắn để đừng bao giờ hắn gặp phải ta. Con có hiểu không?

4) Trẻ con đâu phải những quyển sách tập tô màu. Anh không phải bôi đầy chúng bằng những màu anh ưa thích.

5) Một thằng con trai không tự bảo vệ mình sẽ trở thành một người đàn ông không thể bảo vệ bất cứ điều gì.

6) Và đó chính là điểm đặc biệt về những người nghĩ gì nói nấy. Họ nghĩ mọi người khác cũng như họ.

7) Nói thế cũng đau đấy. Nhưng thà bị đau bởi sự thật còn hơn được vỗ về bằng sự dối trá.

8) Có thể là thành kiến, nhưng những gì xảy ra trong một vài ngày, đôi khi có thể chỉ một ngày, cũng dễ làm thay đổi hướng đi của cả đời người

9) Lắng nghe họ nói, tôi nhận ra tôi là ai, là cái gì, đến mức nào, đã được định rõ bởi Baba và những dấu ấn ông để lại trên cuộc đời mọi người. Cả cuộc đời tôi, tôi đã là "con trai Baba". Giờ ông ra đi rồi. Baba không thể chỉ đường cho tôi nữa. Tôi sẽ phải tự tìm lấy nó.

10) Bởi vì tôi đã cất khỏi trái tim bà căn bệnh trầm trọng nhất. Tôi đã cất khỏi bà nỗi sợ lớ nhất của mọi bà mẹ Afghan, không có người khastegar danh giá nào tới xin kết hôn với con gái mình. Rồi con gái mình sẽ già đi, đơn độc, không chồng, không con. Người đàn bà nào cũng cần có một người chồng. Ngay cả khi hắn ta làm câm bặt tiếng hát trong lòng nàng.

12) Cố lên. Luôn có một con đường để tốt lành trở lại đấy.

13) Có rồi lại mất luôn luôn đau hơn cả việc không có ngay từ đầu.

14) Tình yêu có vẻ không ranh giới thế nào, lại gây phiền não thế ấy.

15) Cỏ dại sa mạc sống dai, nhưng hoa xuân nở rồi héo rũ. Càng tao nhã, càng cao quý, càng là bi kịch.

16) Bà nói: "Tôi rất sợ". Tôi hỏi: "Tại sao?", và bà nói: "Tại tôi hạnh phúc quá sâu đậm, Tiến sĩ Rasul ạ. Hạnh phúc như thế nào là đáng sợ". Tôi hỏi bà tại sao, và bả bảo: "Người ta chỉ để ông hạnh phúc đến thế khi nào người ta chuẩn bị lấy đi một cái gì đó của ông".

17) Đem bỏ hai người Afghan chưa bao giờ gặp nhau vào môt phòng mươi phút, thể nào họ cũng dò ra, họ có quan hệ với nhau như thế nào.

18) Hèn nhát không có gì tệ hại chừng nào hèn nhát đi đôi với thận trọng. Nhưng khi một kẻ hèn nhát không còn nhớ mình là ai ... cầu Thượng để cứu rỗi hắn.

19) Một con người không có lương tâm, không có lòng tốt, sẽ không biết đau khổ.

20) Viễn cảnh là điều xa xỉ khi đầu óc anh lúc nào cũng ong ong một bầy quỷ dữ

21) Rốt cuộc, cuộc đời không phải là một bộ phim Hindu. Zendagi migzana, những người Afghan thích nói thế: Đời cứ trôi đi, chẳng kể đến bắt đầu, kết thúc, khủng hoảng hay thanh thản, luôn tiến về phía trước như một đoàn lữ hành ì ạch và bụi bặm của người du mục Kochis. Tôi có lẽ không biết trả lời câu hỏi đó thế nào. 

22) Liệu có phải ấy là con đường sự khoan dung đâm chồi nảy lộc, không phải bằng trống giong cờ mở, mà chính là nỗi đau đã thu dọn những đồ lề của nó, gói ghém lại, và tiêu biến đi không lời giã biệt giữa đêm khuya.

23) Chẳng ai nói gì đến bữa ăn bị ế. Sẽ là sai lầm nếu nói Sohrab trầm lặng. Trầm lặng là thanh thản. Bình yên. Trầm lặng là vặn nhỏ cái nút âm lượng của cuộc đời. Im lặng là ấn nút Tắt. Tắt nó đi. Tắt tất cả.

24) Chỉ một nụ cười thôi, có gì hơn đâu. Nó chẳng khiến mọi chuyện ổn thoả. Nó chẳng khiến điều gì ổn thoả. Chỉ là một nụ cười thôi. Một việc nhỏ nhặt. Một chiếc lá trong rừng cây, rung rinh theo đường bay của một con chim giật mình cất cánh.

Nhưng tôi sẽ nắm lấy nó. Với hai cánh tay rộng mở. Bởi vì khi mùa xuân đến, tuyết từng bông một sẽ tan, và có thể tôi sẽ được chứng kiến bông tuyết đầu tiên tan chảy.


 
Copyright © 2012 Hoàng Ngọc Thế. All rights reserved. Ghi rõ nguồn Hoàng Ngọc Thế khi phát hành lại thông tin trên trang này.