Truyện ở Vương quốc Vô hạn

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2026 0 comments

Ngày xửa ngày xưa, ở một nơi xa hơn mọi chân trời mà con người có thể tưởng tượng, tồn tại một vương quốc kỳ lạ mang tên Vương quốc Vô hạn. Ở đó có một điều luật thiêng liêng được khắc trên cổng thành:


Mọi tập vô hạn đều vô hạn trước hàm lực lượng.



Không ai hơn. Không ai kém. Những cư dân của vương quốc tin rằng đó là chân lý tuyệt đối. Tập các số tự nhiên $\mathbb{N}$ là vô hạn. Tập các số nguyên $\mathbb{Z}$ cũng vô hạn. Tập các số hữu tỉ $\mathbb{Q}$ vô hạn. Và tập các số thực $\mathbb{R}$ cũng vô hạn. Vì thế, trong mắt người dân, tất cả chúng đều bình đẳng. “Vô hạn là vô hạn! Vô hạn muôn năm! Tự do, vô hạn, bác ái. Dân giàu, nước mạnh, xã hội vô hạn, dân chủ, văn minh” – họ thường nói.


Một ngày nọ, có một cư dân trẻ tên là Cantor xuất hiện. Cantor không hài lòng với câu nói “vô hạn là vô hạn”. Anh hỏi:
- Các bạn nói hai tập vô hạn đều vô hạn. Nhưng liệu chúng có nhiều vô hạn phần tử như nhau không?
Mọi người cười ầm lên. Một cụ già nói:
- Cậu định đếm đến vô tận để so sánh chúng sao?
Cantor mỉm cười.
- Không. Tôi sẽ ghép từng phần tử của tập này với đúng một phần tử của tập kia.
Anh lấy ra hai chiếc ghế. Một chiếc mời tập số tự nhiên $\mathbb{N}$ ngồi xuống: 1, 2, 3, 4, 5, … Chiếc kia mời các số chẵn ngồi: 2, 4, 6, 8, 10, … Mỗi số tự nhiên có đúng một số chẵn tương ứng.
- Vậy hai tập này có cùng một lượng vô hạn.
Cantor nói và gọi đó là vô hạn đếm được.


Nhưng rồi anh làm một việc khiến cả vương quốc chấn động. Anh mời đến tập số thực $\mathbb{R}$. Anh và mọi người thử ghép cặp với $\mathbb{N}$ mà không sao ghép được. Và thế là người dân lần đầu tiên biết rằng có một loại vô hạn lớn hơn vô hạn đếm được. Họ đặt tên cho nó: Vô hạn không đếm được.


Tập $\mathbb{R}$ nghe thấy hết. Nó trở thành một cư dân rất kiêu hãnh. Nó đi khắp nơi và nói:
- Cuối cùng tôi cũng biết mình đặc biệt!
Nó nhìn những tập như $\mathbb{N}, \mathbb{Z}, \mathbb{Q}$ và mỉm cười.
- Các bạn là những vô hạn đếm được. Còn tôi là vô hạn không đếm được. Cùng là vô hạn, nhưng tôi vô hạn hơn. Có những định luật áp dụng được với các bạn chứ không áp dụng với tôi.


R gia nhập một tầng lớp mới: Hội những tập vô hạn không đếm được. Trong hội ấy có rất nhiều thành viên: $(0,1), [0,1], \mathbb{R}, \mathbb{R} \setminus \mathbb{Q}$, … Tập $\mathbb{R}$ nhìn quanh và cảm thấy rất vui. Nó nghĩ:
- Thật tuyệt! Chúng ta đã vượt qua những vô hạn đếm được. Bây giờ, ít nhất những người trong hội chúng ta đều bình đẳng.
Một thành viên nói:
- Đúng vậy. Chúng ta đều có lực lượng c. Chúng ta đều lớn như nhau. $\mathbb{R}$ càng vui hơn. Nó tưởng rằng cuối cùng mình đã tìm được một nơi mà mọi vô hạn đều bình đẳng.


Nhưng rồi một buổi sáng, một người đưa tin chạy vào quảng trường. Anh ta hét lớn:
- Có chuyện rồi!
Tất cả mọi người quay lại.
- Chuyện gì?
Người đưa tin thở hổn hển:
- Có một tập vô hạn không đếm được... lớn hơn tập $\mathbb{R}$!
Quảng trường im phăng phắc. $\mathbb{R}$ bật cười.
- Anh nói gì vậy? Tôi đã là vô hạn không đếm được rồi. Cái gì có thể lớn hơn tôi?
Người đưa tin không trả lời. Anh chỉ đưa ra một chiếc hộp. Trên đó viết $\mathcal{P}(\mathbb{R})$, anh ta nói:
- Đây là tập hợp tất cả các tập con của $\mathbb{R}$.
Tập $\mathbb{R}$ nhìn chiếc hộp.
- Thì sao?
- Cantor nói lực lượng của tập này lớn hơn hẳn lực lượng của anh.
- Lớn hơn... tôi? Nhưng tôi đã là vô hạn không đếm được!
- Đúng. Nhưng $\mathcal{P}(\mathbb{R})$ cũng là vô hạn không đếm được và nó nhiều hơn anh thực sự
Tập $\mathbb{R}$ không biết phải nói gì. Ngày hôm ấy, Cantor trở lại quảng trường. Anh viết lên bảng:
$|\mathbb{N}| < |\mathbb{R}| < | \mathcal{P}(\mathbb{R})|.$
Rồi anh nói:
- Và nếu các bạn muốn, chúng ta lại có thể lấy tập tất cả các tập con của tập vừa rồi.
Anh viết tiếp:
$|\mathcal{P}(\mathbb{R})| < |\mathcal{P}(\mathcal{P}(\mathbb{R}))|.$
Rồi tiếp nữa. Và nữa. Không có điểm cuối. Mỗi lần một tập tưởng rằng mình đã đạt đến “vô hạn lớn nhất”, Cantor lại có thể tạo ra một tập vô hạn lớn hơn nó:


Những cư dân của Vương quốc Vô hạn chợt nhận ra rằng trước mắt họ không phải là một đại dương vô tận duy nhất. Mà là những đại dương nằm trong những đại dương, những bầu trời nằm trên những bầu trời, mỗi tầng lại mở ra một thế giới rộng lớn hơn tầng trước.

Còn $\mathbb{R}$, kẻ từng rất tự hào vì mình thuộc về “những vô hạn không đếm được”, giờ chỉ mỉm cười. Nó đã hiểu một điều mà trước đây nó chưa từng nghĩ tới: Ngay cả trong thế giới của những kẻ không thể đếm, vẫn có những kẻ không thể đếm được nhiều hơn những kẻ không thể đếm.

Và ở đâu đó, Cantor lại đang mỉm cười. Bởi anh biết rằng câu chuyện ấy... sẽ không bao giờ có chương cuối. Giống như chuyện ở xã hội loài người vậy.

Ha ha buồn cười quá

0 comments

Tay tôi cầm cốc trà đá Việt Nam, mắt lướt con điện thoại SAMSUNG, xem Olympic dành cho robot hình người, miệng ha hả cười khi thấy mấy con robot Trung Quốc vụng về, chạy vượt quá đích mà không biết dừng, đâm sầm vào bức tường đệm màu xanh.




Sau đó tôi dùng chiếc laptop DELL của mình, mở Google Chorme, nhờ ChatGPT tạo ra bức ảnh này để đăng lên Meta Facebook.


Há há há, buồn cười quá đi thôi

Thanh Vân sơn (hồi 2)

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2026


Hồi thứ hai

Nhiều kiếm pháp, bang chủ anh minh
Một kinh thư, quyết sách sáng suốt

Giang hồ rộng lớn, môn phái san sát như rừng, võ học muôn màu tựa mây nổi nước trôi. Có phái trọng quyền cước, có phái chuộng đao thương; có phái lấy kiếm làm gốc, có phái lấy nội công làm nền. Song, trong võ lâm, hễ nhắc đến Vân Kiếm môn, người ta đều biết đó là một môn phái lâu đời, đệ tử đông đúc, nhưng bao năm chỉ truyền một bộ kiếm pháp mang tên Thanh Vân Kiếm Kinh. Trên dưới đồng luyện một bộ, lớn nhỏ cùng học một đường; người tư chất cao cũng thế, kẻ căn cơ chậm cũng vậy. Kẻ thì bảo đó là thống nhất quy củ; người lại nói ấy là một khuôn đúc trăm người.

Một năm nọ, Trầm Kính Dương, Bang chủ của Vân Kiếm môn xuất sơn bôn tẩu giang hồ. Đi đông hải, qua tây vực; lên bắc mạc, xuống nam cương, cốt để xem thiên hạ hưng suy, hỏi võ lâm thịnh nhược. Trầm Bang chủ chợt thấy Thiên Kiếm phái có bảy bộ kiếm pháp mà chung một mạch nội công, Bạch Vân môn có năm bộ kiếm kinh mà cùng luyện một tâm pháp. Lại nghe Cửu Hoa cung, Thái Huyền động, Tử Hà đảo... nơi nào môn hộ hưng thịnh, nơi ấy kiếm pháp muôn hình, nội công một gốc. Bang chủ ngẫm nghĩ:
- Nội công là đạo, kiếm pháp là thuật.
Đạo đồng thì tâm đồng; thuật dị thì lối dị.
Trăm sông khác nguồn vẫn chảy về biển lớn;
Muôn đường quanh co vẫn đến một đỉnh non."
Lại nói:
- Dạy kiếm chẳng phải dạy từng chiêu từng thức, mà là luyện nhãn lực, dưỡng kiếm tâm, thành kiếm ý. Kiếm pháp chỉ là chiếc bè qua sông, đâu phải bến bờ cuối cùng."
Rồi lại than:
- Một bộ kiếm pháp muốn hợp với hết thảy đệ tử, há chẳng khác gì một đôi giày mong vừa muôn vạn bàn chân? Người cao, người thấp; kẻ nhanh, người chậm; đất bắc gió tuyết, phương nam mưa ẩm; chi hội lớn nhỏ, động chi, trại chi, đảo chi, mỗi nơi mỗi khác. Sao có thể dùng một khuôn mà ép cả môn phái? Đã thế bấy lâu nay, một bộ kiếm kinh dùng chung, muôn người đều mua của Kinh thư Trưởng lão Lưu Bách Điển khiến họ Lưu kia giàu có, ngày càng độc quyền độc đoán. Thật là muôn thứ hại mà chẳng có lợi gì.
Nghĩ vậy, Bang chủ trở về tổng đà, triệu tập chư vị trưởng lão, mời gọi các danh túc. Người ban bố võ lệnh:
"Từ nay thống nhất một bộ nội công, mở rộng nhiều bộ kiếm pháp.Nội công định căn cơ, kiếm pháp khai đường lối. Các chi hội, động chủ, đảo chủ được tự chọn kiếm kinh thích hợp mà truyền thụ. Chư hiền trong thiên hạ, ai có tuyệt học đều có thể trước tác kiếm kinh, hiến cho bản môn."

Lệnh trên vừa ban, lòng dưới đã thấm; võ đường chấn động, người người tung hô. Kẻ khen bang chủ nhìn xa trông rộng. Người bảo môn phái từ đây bước vào thời kỳ bách kiếm tranh minh, trăm hoa đua nở. Các đại sư đua nhau trước tác: bộ thì lấy tốc thắng cương, bộ thì lấy nhu thắng cương; bộ trọng thực chiến, bộ thiên lý luận; bộ nhiều đồ hình, bộ lắm khẩu quyết. Thật là bách hoa đua nở, thiên kiếm cùng reo.
Bắc đà trại tung hô:
-Bang chủ anh minh! Một nội công, nhiều kiếm pháp. Chính là đại thế võ lâm!.
Nam đảo trại lại hát:
- Bang chủ văn thành võ đức, thiên thu vạn tải, nhất thống giang hồ.

Năm năm thoắt trôi. Một ngày nọ, trong tổng đà lại nổi lên vô số lời bàn. Có đệ tử than:
- Ta từ Đông đường chuyển sang Tây đường, kiếm pháp hoàn toàn khác biệt, luyện lại từ đầu.
Có giáo đầu bảo:
- Ra kỳ đại khảo kiếm đạo, đệ tử học kiếm kinh này, khảo quan quen kiếm kinh khác, chấm điểm thật khó.
Có phụ mẫu oán:
- Mỗi năm thay một bộ kiếm kinh, giá lại chẳng hề rẻ.
Có trưởng lão thở dài:
- Kiếm pháp càng nhiều, tranh luận càng lắm; điều gì cũng viện dẫn kiếm kinh mình đúng.
Có người cười:
- Nội công tuy một, kiếm kinh lại chín người mười ý.
Có kẻ khóc:
- Nam đảo trại bọn ta, mỗi năm chọn kiếm kinh đều có chuyện. Có trưởng lão vì lợi ích bản thân mà ép bọn ta phải chọn kiếm kinh do ông ta soạn.

Tiếng bàn luận ngày một lớn. Lời khen xưa hóa lời trách. Người từng tung hô hôm trước, nay lại đồng thanh rằng: "Nhiều kiếm pháp quả thật phiền toái, chi bằng trở về một bộ kiếm pháp thống nhất."

Trầm Bang chủ nghe xong, lặng im rất lâu. Ngày rằm tháng Giêng, Bang chủ triệu tập quần hùng, lại ban võ lệnh:
“Từ nay thiên hạ trong môn chỉ dùng một bộ kiếm pháp của Lưu Bách Điển năm xưa.
Trên dưới đồng luyện.
Già trẻ đồng học.
Không còn phân biệt."

Lệnh vừa truyền xuống, lòng dưới đã thông. Quần hùng lại đồng thanh tung hô. Đệ tử lại cùng nhau vui sướng.
Người bảo:
- Bang chủ quả thật sáng suốt!
Kẻ khen:
- Một kiếm kinh thống nhất mới là chính đạo!
Tây đường reo:
- Đây mới là con đường đúng đắn. Bang chủ văn thành võ đức.
Đông đường hô:
- Bang chủ thiên thu vạn tải, thống nhất giang hồ.
Tiếng vỗ tay vang dậy tổng đà, cờ xí rợp trời, khánh đồng ngân mãi.

Đêm ấy, Bang chủ đứng một mình trên đỉnh núi. Trăng sáng như gương, gió thổi qua rừng trúc. Bên cạnh là hai cuốn võ lệnh, một cuốn viết: "Một nội công, nhiều kiếm pháp"; một cuốn viết: "Một nội công, một kiếm pháp." Bang chủ nhìn rất lâu, không nói một lời. Chỉ có cơn gió đêm lật qua lật lại hai trang giấy. Trang nào cũng đóng đại ấn. Trang nào cũng ghi bốn chữ: "Quyết sách anh minh." Mà ngoài sân, tiếng tung hô vẫn chưa dứt.

Tìm số liệu bất thường trong Phổ điểm thi TN 2026 của tỉnh Tuyên Quang

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

 Từ số liệu ở trang https://vietnamnet.vn/chua-co-tien-le-7-so-bao-danh-lien-nhau-dat-10-toan-tot-nghiep-o-tuyen-quang-2532012.html, ta có bảng số liệu sau (Bảng 1)




Giả thiết 1. Coi các giá trị trong bảng là điểm và tần số, ta có

$n=17589$, $\frac{n}{4}=4397,25$, do đó $Q_1 =3,8$.

$\frac{3n}{4}=13191,75$, do đó $Q_3 = 6,2$

$$\Delta Q= Q_3-Q_1=2,4$$

$Q_3+1,5\Delta Q= 9,8 < 10$

$Q_1-1,5\Delta Q= 0,2$

Vậy 154 điểm 10 là bất thường.


Giả thiết 2. Coi các giá trị trong bảng là điểm đại diện. Để tiện tính $Q_1, Q_3$, ta xử lí số liệu bằng cách ghép nhóm lại như Bảng 2.

$n=15789$, $\frac{n}{4}=4397,25$, do đó $Q_1 \in (3,6; 3,8]$, ta có

$$Q_1=3,6+\frac{4397,25-4377}{930}.0,2=3,604$$

$\frac{3n}{4}=13191,75$, do đó $Q_3 \in (6; 6,2]$, ta có

$$Q_3=6+\frac{13191,75-12895}{513}.0,2=6,116$$

$$\Delta Q= Q_3-Q_1=2,511$$

$Q_3+1,5\Delta Q= 9,883 < 10$

$Q_1-1,5\Delta Q= -0,163$

Vậy nhóm dữ liệu $(9,8; 10]$ với 154 điểm 10 là bất thường.


Cười và sợ

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

 Thế hệ 8x thì chắc ai cũng từng xem phim "Tể tướng Lưu gù". Mình thì rất ấn tượng với tập 13-14, vụ án liên quan đến Uông Trọng Trực.


Một lần, lão Uông phát hiện một tập thơ có câu thơ


清風不識字,何故亂翻書。


Thanh phong bất thức tự, 

Hà cố loạn phiên thư


Rõ ràng câu thơ có nghĩa là gió mát không biết chữ, cớ sao lại lật được trang sách. Một thủ pháp nhân hóa khá thú vị. Nhưng mà lão Uông lại "phát hiện" ra: "Thanh phong" (Gió thanh): thì chữ "Thanh" ở đây chính là ám chỉ triều đình nhà Thanh . "Bất thức tự" (Không biết chữ), rõ ràng tác giả đang mỉa mai, chửi rủa triều đình nhà Thanh là lũ người man di, dốt nát, không có học thức. "Hà cố loạn phiên thư" (Cớ sao lại lật sách): là tác giả đang oán trách, uất hận triều đình nhà Thanh vào thống trị Trung Nguyên làm đảo lộn hết sách vở, cướp đi giang sơn và nền văn hóa của người Hán.


Uông Trọng Trực bèn tâu với Càn Long. Vua Thanh nhảy dựng lên, ra luật xiết chặt văn thư. Uông ta lại đi bắt sách vở, đoạn tìm được 2 câu thơ


明朝期振翮,一舉去清都。


Minh chiêu kỳ chấn hạch,

Nhất cử khứ thanh đô.


Rõ ràng đây vốn là hai câu thơ thể hiện chí hướng muốn đi thi, đỗ đạt để cống hiến cho triều đình của một sĩ tử:


明朝 (Minh chiêu): Sáng ngày mai.


期振翮 (Kỳ chấn hạch): Hẹn ngày vỗ cánh bay cao.


一舉 (Nhất cử): Một phen, một hành động (ở đây chỉ việc đi thi, "nhất cử thành danh").


去清都 (Khứ thanh đô): Đi đến chốn kinh thành cao khiết, hoặc tiên cảnh (Thanh đô ngoài nghĩa cung điện nhà trời còn dùng để chỉ chốn kinh đô thanh bình hoa lệ). 

Nghĩa cả câu: Sáng ngày mai hẹn ngày tung cánh, một phen thi đỗ sẽ đi thẳng tới chốn kinh thành thanh cao.


Nhưng mà như thế thì đơn giản quá, trẻ con cũng biết. Uông Trọng Trực là hàn lâm đại học sĩ nên luận ra như sau


Chữ 朝 phải đọc là "Triều".


"Minh triều" (明朝): là Triều đại nhà Minh.


"Kỳ chấn hạch" (期振翮): Hẹn ngày trỗi dậy, vỗ cánh tung hoành.


"Nhất cử khứ thanh đô" (一舉去清都): Một phen đánh thẳng, lật đổ/tiêu diệt kinh đô của nhà Thanh (chữ "Khứ" 去 ngoài nghĩa là đi đến thì trong một số ngữ cảnh gã cố tình bẻ thành bỏ đi, trừ khử, tiêu diệt, còn "Thanh đô" chính là kinh đô nhà Thanh).


Thành ra nghĩa cả câu là "Nhà Minh hẹn ngày tung cánh, một phen quét sạch kinh đô nhà Thanh". Người làm thơ bị 1 trận đòn đau, phải ký tên nhận tội.


Kịch tính đẩy lên cao khi cả kinh thành không ai dám mở miệng nói câu nào. Hòa Thân chỉ vì nói chữ "ngày mai" mà bị quy ra thành "Triều Đại Minh" và bị đánh cho một trận. Chỗ này cười ra nước mắt và sợ lạnh tóc gáy.


Câu hỏi: Cái gì đáng cười? Điều gì đáng sợ?

Trích dẫn trong "Giết chỉ huy đội kỵ sĩ" (Haruki Murakami)

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026 0 comments

 1) Cho dù tràn đầy khao khát, cho dù con tim không ngừng thôi thúc thì vẫn cần có một điểm cụ thể để khởi đầu

2) Hầu hết mọi thứ đều đẹp nếu nhìn từ xa

3) Cũng giống như tôi, người đó ngồi trên ghế ngoài ban công, hầu như không cử động. Cũng giống như tôi, người đó đang vừa ngắm sao trên trời, vừa trầm ngâm suy nghĩ. Nghĩ về một điều mà dù trăn trở thế nào cũng không tìm ra câu trả lời. Trong mắt tôi thì là như vậy. Con người, dù ở hoàn cảnh sung sướng đến mấy cũng vẫn có chuyện phải bận tâm.

4) Sự tò mò luôn tiềm ẩn nguy cơ. Không thể thoả mãn sự tò mò mà không kéo theo nguy cơ.

5) Có những chuyện không nên biết thì hơn. Tôi chỉ có thể nói như vậy. Dù biết hay không thì kết quả cuối cùng vẫn giống nhau. Chỉ khác ở chỗ nhanh hay chậm, đột ngột hay không đột ngột, tiếng gõ cửa to hay nhỏ mà thôi.

6) "Cậu hãy nhìn vào mặt tốt". Anh Masahiko nói trước khi về. "Lời nhắc nhở này nghe thật sáo rỗng nhưng nếu vẫn đi con đường cũ thì hãy chọn bên có nhiều ánh sáng"

7) Cốc nước vẫn còn những 1/16

8) Có những chuyện không nên biết thì hơn. Anh Masahiko nói. Có lẽ vậy. Có những chuyện không nên nghe. Nhưng ta không thể sống mà không bao giờ nghe. Tới lúc cần nghe thì dù có bịt cả hai tai, âm thanh đó vẫn len lỏi qua không khí để vào tâm hồn ta. Không có cách nào chặn lại. Không muốn nghe thì chỉ có cách đến thế giới chân không thôi.

9) Điều quan trọng không phải là tạo ra thứ gì đó từ chỗ không có gì. Mà là tìm đúng thứ cần tìm từ những thứ đang có sẵn.

10) Làm cho học sinh khâm phục là một trong những nhiệm vụ quan trọng của giáo viên.

11) Lịch sử có vô số chuyện nên được ngủ yên trong bóng tối. Kiến thức đúng chưa chắc khiến con người giàu có. Khách quan chưa chắc đã hơn chủ quan. Sự thất chưa chắc đánh tan được ảo tưởng.

12) Trong kinh doanh, nguyên tắc bất di bất dịch là "luôn từ chối lời đề nghị đầu tiên". Các người hãy nhớ lấy, không thiệt đâu. 

13) Tôi hiểu tình cảm và lòng người sẽ hợp tan theo thời gian, cùng với sự thay đổi của hoàn cảnh. Trái tim con người là thứ bất định, không thể chế ngự bằng tập quán, lẽ thường hay luật pháp. Đó là thứ bay lượn tự do. Giống như loài chim di cư không có khái niệm về biên giới.

14) Tôi ngồi ngoài ban công ngắm cảnh tượng ấy không biết chán. Thiên nhiên ban phát vẻ đẹp công bằng, chẳng phân biệt sang hèn. Thời gian cũng vậy ...  Mà không, thời gian có lẽ khác. Người dư dả có lẽ vẫn mua được nhiều thời gian hơn bằng tiền.

15) Con người, dù có cố gắng vật lộn thế nào thì cũng vẫn bị chi phối bởi năng lực bẩm sinh... Nhưng nói vậy không có nghĩa là không cần luyên tập. Vì có những năng khiếu và tư chấn mà nếu không luyện tập thì sẽ không bộ lộ.

16) Có thứ thời gian lấy đi nhưng cũng có thứ thời gian cho mình. Để thời gian đứng về phía mình là việc quan trọng.

17) Chuyện gì cũng có mặt tươi sáng. Đám mây dù dày và đen thế nào thì phía sau cũng có ánh bạc

18) Chắc là vậy rồi, tôi thầm nghĩ. Con người, đôi khi quên điều lẽ ra phải nhớ nhưng lại nhớ điều lẽ ra phải quên. Nhất là khi đối diện với cái chết đang đến gần

19) Tuy nhiên đó chỉ là trên lý thuyết. Thực tế thì điều đó không thực tế. Lý do là khi con người muốn từ bỏ một suy nghĩ thì việc đó gần như là không thể. Bản thân việc suy nghĩ từ bỏ nghĩ tới một thứ gì đó cũng là một suy nghĩ rồi, chừng nào còn có suy nghĩ ấy thì thứ gì đó kia vẫn được nghĩ tới. Để từ bỏ việc nghĩ tới một thứ thì phải từ bỏ chính suy nghĩ từ bỏ đó.

Nghĩa là, chừng nào không bị mất trí nhớ vì lý do nào đó hoặc chừng nào mối quan tâm tới ý tưởng chưa hoàn toàn biến mất một cách tự nhiên thì con người không thể chạy trốn khỏi ý tưởng.

20) Khi ấy, bỗng nhiên tôi có ý nghĩ thế này. Dù có đạt được thành tựu gì ở thế giới này, dù có thành công trong sự nghiệp và tạo dựng được khối tài sản nhiều thế nào đi nữa thì rốt cuộc, sự tồn tại của tôi chỉ mang tính quá độ, tiện lợi, phục vụ cho việc nhận một bộ gene di truyền từ người này và truyền cho người khác mà thôi. Nếu bỏ qua chức năng thực dụng ấy thì tôi chỉ giống như một cục đất

21) Tôi hiểu điều cậu muốn nói. Việc vứt bỏ bản thân đôi khi cũngc ó ý nghĩa trong giai đoạn nào đó của cuộc đời

22) Với con người, tuổi già có lẽ còn bất ngờ hơn cả cái chết. Có lẽ nó vượt xa mọi dự đoán của con người. Một ngày, bỗng ai đó cho bạn biết rằng sự tồn tại của bạn với thế giới này, về mặt sinh học (và cả về mặt xã hội) bây giờ có cũng như không

23) Bản tin thời tiết dự báo tình hình thời tiết khá tốt. Dù không thể gọi là một ngày nắng đẹp nhưng cũng không đến nỗi tệ. Bầu trời sẽ hơi u ám trong suốt cả ngày nhưng sẽ không mưa. Rất có thể. Nhưng mấy người nhà nước hoặc bên truyền thông khéo nói lắm nên họ không bao giờ dùng các từ mập mờ như "rất có thể". Vì vậy nên mới có cụm từ chuyên môn hữu dụng (chẳng ai phải chịu trách nhiệm cả) là "xác suất có mưa".

24) Chẳng hạn như đĩa Nashville Skyline của Bob Dylan hay album có bài "Alabama Song" của The Doors thuộc về ai? Việc ai là người mua chúng giờ đâu còn quan trọng nữa. Chúng tôi đã chia sẻ cùng một thứ âm nhạc, cúng sống và nghe chúng trong cùng một khoảng thời gian nhất định. Dù có phân chia được đồ vật đi chăng nữa thì cũng không thể phân chia được ký ức gắn với đồ vật đó.

25) Trái tim con người là thứ khó lường. Nhất là khi có thêm yếu tố tình dục.

26) Có thể là định kiến hơi vớ vẩn nhưng tôi không tài nào quen với việc dùng điện thoại để chụp ảnh. Lại càng không thể chấp nhận dùng máy ảnh để gọi điện thoại.

27) Nhưng thú thật là thi thoảng chính tôi cũng không biết mình có đang bị tổn thương hay không. Bởi chính tôi cũng không rõ bản thân có tư cách để tổn thương hay không. Dĩ nhiên dù có tư cách hay không thì con người vẫn sẽ bị tổn thương khi cần

28) Có thể chỉ là ảo giác. Sự sợ hãi và ngờ vực đã tạo ra những con mắt giả tưởng trong bóng tối

29) Không khí, tình yêu và lý tưởng đều là những thứ vô cùng quan trọng nhưng không thể sống chỉ bằng những thứ đó.

30) Cuộc đời có những chuyện không giải thích được, lại có những chuyện không thể nên giải thích. Nhất là ở trường hợp nếu giải thích thì sẽ mất đi thứ quan trọng nhất trong câu chuyện đó.

32) Để nghe thứ âm nhạc xuất sắc thì phải biết cách. Phải có thái độ đúng đắn.

33) Trên thế giới này có những thứ không thể dễ dàng lôi ra ánh sáng

34) Không lo đâu. Thời gian sẽ quyết định tất cả. Đối với thứ có hình dạng thì thời gian là điều vĩ đại. Tuy thời gian không phải là mãi mãi nhưng chỉ cần có là sẽ phát huy hiệu quả. Vì thế, cứ vui vẻ chờ đợi đi.

35) Trên thế giới nàycó lẽ chẳng có gì là chắc chắn. Nhưng ít nhất thì có thể tin vào thứ gì đó

36) Hiểu một thứ và nhìn thấy một thứ là hai chuyện khác nhau.


 
Copyright © 2012 Hoàng Ngọc Thế. All rights reserved. Ghi rõ nguồn Hoàng Ngọc Thế khi phát hành lại thông tin trên trang này.