Cười và sợ

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

 Thế hệ 8x thì chắc ai cũng từng xem phim "Tể tướng Lưu gù". Mình thì rất ấn tượng với tập 13-14, vụ án liên quan đến Uông Trọng Trực.


Một lần, lão Uông phát hiện một tập thơ có câu thơ


清風不識字,何故亂翻書。


Thanh phong bất thức tự, 

Hà cố loạn phiên thư


Rõ ràng câu thơ có nghĩa là gió mát không biết chữ, cớ sao lại lật được trang sách. Một thủ pháp nhân hóa khá thú vị. Nhưng mà lão Uông lại "phát hiện" ra: "Thanh phong" (Gió thanh): thì chữ "Thanh" ở đây chính là ám chỉ triều đình nhà Thanh . "Bất thức tự" (Không biết chữ), rõ ràng tác giả đang mỉa mai, chửi rủa triều đình nhà Thanh là lũ người man di, dốt nát, không có học thức. "Hà cố loạn phiên thư" (Cớ sao lại lật sách): là tác giả đang oán trách, uất hận triều đình nhà Thanh vào thống trị Trung Nguyên làm đảo lộn hết sách vở, cướp đi giang sơn và nền văn hóa của người Hán.


Uông Trọng Trực bèn tâu với Càn Long. Vua Thanh nhảy dựng lên, ra luật xiết chặt văn thư. Uông ta lại đi bắt sách vở, đoạn tìm được 2 câu thơ


明朝期振翮,一舉去清都。


Minh chiêu kỳ chấn hạch,

Nhất cử khứ thanh đô.


Rõ ràng đây vốn là hai câu thơ thể hiện chí hướng muốn đi thi, đỗ đạt để cống hiến cho triều đình của một sĩ tử:


明朝 (Minh chiêu): Sáng ngày mai.


期振翮 (Kỳ chấn hạch): Hẹn ngày vỗ cánh bay cao.


一舉 (Nhất cử): Một phen, một hành động (ở đây chỉ việc đi thi, "nhất cử thành danh").


去清都 (Khứ thanh đô): Đi đến chốn kinh thành cao khiết, hoặc tiên cảnh (Thanh đô ngoài nghĩa cung điện nhà trời còn dùng để chỉ chốn kinh đô thanh bình hoa lệ). 

Nghĩa cả câu: Sáng ngày mai hẹn ngày tung cánh, một phen thi đỗ sẽ đi thẳng tới chốn kinh thành thanh cao.


Nhưng mà như thế thì đơn giản quá, trẻ con cũng biết. Uông Trọng Trực là hàn lâm đại học sĩ nên luận ra như sau


Chữ 朝 phải đọc là "Triều".


"Minh triều" (明朝): là Triều đại nhà Minh.


"Kỳ chấn hạch" (期振翮): Hẹn ngày trỗi dậy, vỗ cánh tung hoành.


"Nhất cử khứ thanh đô" (一舉去清都): Một phen đánh thẳng, lật đổ/tiêu diệt kinh đô của nhà Thanh (chữ "Khứ" 去 ngoài nghĩa là đi đến thì trong một số ngữ cảnh gã cố tình bẻ thành bỏ đi, trừ khử, tiêu diệt, còn "Thanh đô" chính là kinh đô nhà Thanh).


Thành ra nghĩa cả câu là "Nhà Minh hẹn ngày tung cánh, một phen quét sạch kinh đô nhà Thanh". Người làm thơ bị 1 trận đòn đau, phải ký tên nhận tội.


Kịch tính đẩy lên cao khi cả kinh thành không ai dám mở miệng nói câu nào. Hòa Thân chỉ vì nói chữ "ngày mai" mà bị quy ra thành "Triều Đại Minh" và bị đánh cho một trận. Chỗ này cười ra nước mắt và sợ lạnh tóc gáy.


Câu hỏi: Cái gì đáng cười? Điều gì đáng sợ?

Ma Đao Lạc Lộ

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2025

Trong vùng núi Thanh Vân hiểm trở, có một môn phái tên Vân Kiếm Môn, nổi danh bởi kiếm pháp thanh khiết, coi trọng chính khí và lòng nhân nghĩa. Trong số đệ tử, có một thiếu niên tên Lạc Tử Hàn. Hàn tư chất thông minh, căn cơ khá tốt, nhưng tính tình nóng nảy, luôn khao khát vượt trội hơn người.

Một hôm, trong lúc dọn dẹp kho tàng cũ của môn phái, Tử Hàn vô tình phát hiện một thanh hắc đao cổ quái, thân đao lạnh như băng, mặt thép khắc phù văn tà dị. Tấm bia đá bên cạnh để lại cảnh báo:
"Ma Đao chỉ dành cho kẻ máu lạnh, luyện lâu ắt hại người hại mình, tuyệt không dung nơi chính phái."

Nhưng lòng kiêu ngạo trỗi dậy, Tử Hàn nghĩ:
"Nếu có thể điều khiển được loại binh khí này, tất thiên hạ vô địch, còn sợ chi lời đồn vô căn cứ?"

Từ đó, hắn lén luyện Ma Đao. Ban đầu, nội lực tăng tiến thần tốc, chiêu thức đao mang uy lực bội phần. Nhưng chỉ ít lâu, tính tình Hàn càng lúc càng hung bạo, ánh mắt đỏ ngầu, thường mất kiểm soát khi đấu luyện, làm đồng môn bị thương.

Sư phụ hắn, Vân Kiếm Chân Nhân, nhiều lần khuyên can:
– "Hàn nhi, Ma Đao chẳng khác gì rắn độc, dù lợi thế ban đầu nhưng sớm muộn cũng cắn ngược lại chính con. Mau từ bỏ trước khi quá muộn."

Nhưng Tử Hàn đã chìm trong ma khí, lòng bất phục. Đêm trăng mờ, hắn giả bộ lĩnh giáo thêm chiêu thức, rồi bất ngờ vung đao tập kích sư phụ. Vân Kiếm Chân Nhân vốn thương đệ tử, không nỡ ra tay sát phạt, cuối cùng trúng đao, trọng thương ngã xuống.

Tin dữ truyền khắp Vân Kiếm Môn, chẳng bao lâu sau lại lan ra cả giang hồ. Kỳ lạ thay, chuyện vốn chỉ xảy ra trong nội môn, nhưng tin tức chẳng biết do ai phao đi, lời đồn truyền ra càng lúc càng thêm chồng chất: nào là Tử Hàn bất kính phản thầy, nào là Vân Kiếm Môn cất giấu tà binh, dung túng cho ma đạo. Người người bàn tán, chính khí giang hồ đều phẫn nộ, đòi Vân Kiếm Môn phải đưa ra lời giải thích.

Trong nội đường, các trưởng lão họp gấp. Đại sư bá Trầm Kính Dương đứng lên, mặt mày cau có, hướng về Vân Kiếm Chân Nhân mà nói:
– “Sư đệ à, ngươi đã làm to chuyện quá rồi! Chuyện Tử Hàn chỉ là nhất thời hồ đồ, đao pháp chưa thuần, vô tình va phải ngươi mà thôi. Sao lại để lời đồn ra đến giang hồ, khiến thiên hạ chê cười? Từ nay Vân Kiếm Môn ta còn mặt mũi nào?”

Vân Kiếm Chân Nhân sắc mặt tái nhợt, vết thương chưa lành, nghe thế chỉ cười khổ:
– “Trầm sư huynh, Tử Hàn chẳng phải chỉ vô tình. Ánh mắt nó khi vung đao, lửa hận hừng hực, tuyệt chẳng có chút nào là lỡ tay. Nếu ta còn bao che, sau này ắt trở thành tai họa lớn.”

Nhưng Trầm Kính Dương vốn là người trọng danh vọng, lo sợ uy tín môn phái lung lay hơn là đạo nghĩa. Ông bèn quyết:
– “Chuyện này, từ nay không ai nhắc lại nữa. Tử Hàn tuy có sai, nhưng là đệ tử ưu tú, nếu tung tin hắn phản thầy, thiên hạ sẽ coi Vân Kiếm Môn là nơi dưỡng ra nghịch đồ. Chúng ta giữ kín, coi như chuyện chưa từng có!”

Thế là, trong khi giang hồ rúng động, nội bộ Vân Kiếm Môn lại phủ tấm màn im lặng. Không ai dám nhắc đến Tử Hàn, cũng không ai nhắc đến thanh Ma Đao.

Nhưng sóng ngầm chẳng vì thế mà dừng. Bên ngoài, các môn phái chính đạo dần xa lánh, coi Vân Kiếm Môn như kẻ ôm rắn độc trong lòng. Bên trong, các đệ tử trẻ tuổi thì bán tín bán nghi, kẻ trung kiên với Vân Kiếm Chân Nhân, kẻ lại nghe lời Trầm Kính Dương. Tâm phái chia rẽ, chẳng còn như xưa.

Về phần Tử Hàn, sau khi bỏ đi, giết chóc càng lúc càng nhiều, danh xưng “Ma Đao Lạc Hồn” nổi khắp giang hồ. Hắn từng nói một câu, khiến nhiều người rùng mình:
– “Nếu không phải Vân Kiếm Môn dung túng ta, ta đâu có ngày nay. Chính bọn họ, mới là kẻ đã sinh ra ma này!”

Vài năm sau, Vân Kiếm Môn suy tàn, thế lực rã rời, mất chỗ đứng trong ngũ đại môn phái. Lời nguyền “người luyện võ, trước luyện tâm” cuối cùng cũng bị thiên hạ cười nhạt, bởi chính nội bộ họ đã không giữ được lòng chính trực.

Còn Tử Hàn, một đêm huyết nguyệt, bị chính những oan hồn hắn giết hại nuốt chửng, xác chẳng còn sót lại. Chỉ nghe giang hồ truyền rằng, nơi hắn gục ngã, cắm lún xuống đất là một thanh Ma Đao loang lổ máu, phát ra tiếng rên xiết ai oán suốt canh dài.

Từ đó, câu chuyện về Ma Đao Lạc Lộ không chỉ là lời cảnh tỉnh cho kẻ luyện võ, mà còn là vết thương nhức nhối trong lịch sử của Vân Kiếm Môn: sai lầm không chỉ nằm ở một thiếu niên, mà còn ở những bậc trưởng bối đã vì sĩ diện mà che đậy chân tướng.

Giáo viên nên làm gì?

0 comments

 Mấy hôm nay tôi rất buồn khi xem clip một học sinh lớp 7 đánh cô giáo chủ nhiệm của mình khi cô định thu một món đồ chơi sắc nhọn của em ấy.

Buồn vì rất nhiều nguyên nhân, nhưng buồn nhất là cái tôn nghiêm của nghề giáo đã bị xúc phạm nghiêm trọng. 

Báo chí, mạng xã hội thi nhau phán xét ai đúng ai sai, rồi thì rất nhiều giải pháp. Nhưng mình chỉ là một cá nhân, những thứ to lớn, vĩ đại là của các nhà hoạch định chính sách, các cấp lãnh đạo. Việc nhỏ nhoi mà mình có thể phải nghĩ đến ngay, đó là nếu mình ở trong hoàn cảnh của giáo viên đó thì mình cần làm gì để giữ an toàn cho chính em ấy, các em còn lại, cho bản thân giáo viên, cho sự tôn nghiêm của người thầy. 

Nên làm như thế nào?

Chapter 4

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2024 0 comments

Lớp 12A7 của Tú và Hạ gồm toàn học sinh ở xã Giang Hòa. Năm ấy thi vào 10, xã Giang Hòa đỗ vào trường cấp ba Trung Hòa nhiều hơn mọi năm. Nhà trường dành riêng một lớp để xếp con em của xã học chung. Tuy cùng xã nhưng hồi cấp hai, Tú và Hạ không học cùng lớp, họ chỉ biết nhau nhưng chưa nói chuyện với nhau bao giờ. Trường Trung Hòa cách trung tâm xã Giang Hòa chừng 15km, đường đi thuận lợi nên con em trong xã Giang Hòa và các xã lân cận đều đến trường bằng xe đạp. Tú thường xuyên đi học trễ vì phải hộ bố mẹ việc đồng áng. Còn Hạ thì luôn nhẩn nha đi cùng lũ bạn thân từ sớm để có dịp tạt vào quán chè gần trường trước khi vào lớp. Học cùng lớp nhưng Tú và Hạ lại như sao hôm vào sao mai trên con đường đến trường.

Thế tình yêu của Tú với Hạ bắt đầu từ khi nào? Đó là một câu hỏi khó. Chẳng ai biết được từ khi nào mình bắt đầu yêu một người. Cũng như khoảnh khắc một bông hoa nở vậy. Mới hôm qua, nó còn là một chiếc nụ e ấp, sáng sớm nay, đã nở thành hoa từ bao giờ. Chẳng ai kịp chứng kiến giây phút từng cánh hoa mở ra. Đến lúc ngửi thấy mùi hương hấp dẫn, nhìn thấy màu sắc tươi tắn của bông hoa, người ta mới biết đến sự có mặt của nó.
 
Tác giả cũng không biết câu trả lời cho câu hỏi trên kia. Có lẽ thay vì đi kể chuyện từng cánh hoa mở ra, ta hãy kể lại câu chuyện từ nụ hoa. Cái nụ hoa đó bắt đầu chúm chím từ tháng Ba năm hai đứa học lớp 11. Đó là những ngày chuẩn bị cho Hội trại. Vì cùng ở một xã nên lớp 11A7 có lợi thế hơn các lớp khác khi làm trại. Trong khi các lớp khác phải hẹn nhau đến trường làm trại thì họ tập trung những người khéo tay nhất tại một địa điểm ở Giang Hòa để hoàn thành cổng trại, cọc, dây, ... rồi mới mang đến trường tập kết đúng ngày 26/3. Nơi mà họ chọn để làm cần có một cái sân thật rộng, sáng đèn cả tối để có thể làm muộn, bố mẹ không quá khó tính để đỡ gây khó xử cho "khổ chủ". Nhà Hạ đạt đủ các yếu tố đó.

Những buổi làm trại ấy bắt đầu từ 3 giờ chiều và kết thúc lúc 10 giờ tối, và kéo dài gần một tuần. Những người khéo tay nhất của 11A7 có mặt không thiếu một ai, Hải "họa sĩ", Công "nhà thơ", Trần Anh lớp trưởng, Quỳnh bí thư, Hoàng, Trí, Hòa, Huế, ... mỗi người mỗi việc, vừa làm vừa hát, vừa trêu chọc nhau í ới. Hạ chạy ra chạy vào, khi thì lấy con dao, khi thì lấy cái ghế, vừa ngồi pha nước lại chạy đi gọt dưa. Ai đó bảo rằng một tiểu thư cành vàng lá ngọc thì ít tháo vát, đảm đang chắc cũng gượng miệng khi nói về Hạ.

Tú cũng có tên trong nhóm làm trại, anh được phân công chuẩn bị tre nứa, cột, cọc. Buổi đầu làm trại, mang đủ vật liệu mà các bạn cần đến nhà Hạ xong là Tú lại ra đồng ngay. Công việc bản thân quá bận không cho phép anh có mặt ở những buổi sáng tạo vui vẻ đó. Chỉ khi nào trên lớp, lớp trưởng báo thiếu đoạn tre nào, chiều hôm ấy Tú mới xuất hiện ở sân nhà Hạ với đúng đoạn tre yêu cầu. Đặt đoạn tre xuống, chào các bạn rồi lại đi ngay.
- Thằng này vip nhỉ, không ở lại chém gió tí với bọn mình. Huế vừa cắt hoa giấy vừa nói.
- Nó bận thật đấy, nó phải ra đồng hộ mẹ. 
Công (ở gần nhà Tú) giải thích. Thế rồi câu chuyện về Tú nhanh chóng mờ nhạt sau những câu tán gẫu của anh nhà thơ nửa mùa này.

Buổi cuối, sau khi tất cả đã xong xuôi, các bạn trẻ của chúng ta cùng ngắm lại chiếc cổng trại đã được dựng đứng dựa vào tường nhà. Họ tự khen nhau vẽ đẹp, tô màu đẹp, cắt chữ khéo, ... Quỳnh bí thư phân công:
- Ngày mai, Trí và Tú sẽ cùng nhau đưa cổng trại và toàn bộ cọc, bạt đến trường.
Trí là người duy nhất trong lớp có xe máy. Chiếc xe BA rõ ràng là sẽ thuận tiện hơn xe đạp cho việc kéo theo một chiếc xe cải tiến. Hoàng nhật ra thiếu sót:
- Xe cải tiến đâu? Nhà Hạ làm gì có xe cải tiến.
Trần Anh nhắc:
- Tao bảo thằng Tú tí nữa mang đến rồi, nhà nó có.
 
Đã gần 10h mà vẫn chưa thấy Tú đến nên cả bọn dọn dẹp đồ đạc, quét sân để ra về. Dù là dễ tính và mang nhiều tư tưởng tiến bộ, nhưng bố mẹ Hạ cũng rất đúng giờ, lúc nào họ cũng nhắc đám bạn của con nghỉ sớm để mai đi học. Để lũ trẻ tự do ngoài sân, song mọi hành động của chúng không thoát khỏi sự quan tâm của họ.

Nhóm bạn về chừng 15 phút thì Tú mới đến. Vừa ở đồng về, Tú chỉ kịp rửa cái xe để mang đến đây tập kết. Mồ hôi ướt đầm cả áo, chảy thành dòng từ tóc xuống và nhỏ từng giọt ở cằm anh. Hạ mở cổng, đập vào mắt cô là khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi với đôi mắt lo lắng và cái cười hiền khô:
- Tớ đến trễ, xin lỗi Hạ.
Cổng nhà Hạ đối diện với ánh trăng. Hạ mặc một chiếc áo phông màu trắng, mở cổng và cười:
- Không sao, Tú cho xe vào sân đi.
Cái cười của Hạ hòa cùng với ánh trăng, với ngọn gió thoang thoảng đầu hè lướt qua Tú làm những giọt mồ hôi bớt đi khó chịu.

Tú đẩy chiếc xe vào góc sân là ngoái cổ nhìn bóng Hạ cũng hòa vào ánh trăng, anh dụi mắt như gạt giọt mồ hôi vừa lăn từ trán xuống.
- Con mời bạn vào uống nước đã chứ.
Tiếng nhắc khéo đã quá giờ rồi của mẹ Hạ vang lên làm Tú giật mình. Tú hướng lên nhà:
- Thưa cô, con về luôn thôi ạ.
Hạ đóng cổng sau khi bóng Tú khuất ngoài ngõ. Chỉ có ánh trăng biết đó là lần đầu họ thấy người kia rất lạ. Cái lạ của bông hoa vừa nở đã nói trên kia.

Thi TN THPT môn toán - Đề tự luyện số 12

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2024 0 comments

Thi TN THPT môn toán - Đề tự luyện số 11

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2024 0 comments

 
Copyright © 2012 Hoàng Ngọc Thế. All rights reserved. Ghi rõ nguồn Hoàng Ngọc Thế khi phát hành lại thông tin trên trang này.