Hoàng Ngọc Thế
Chú lùn thứ tám
Truyện ở Vương quốc Vô hạn
Ha ha buồn cười quá
Thanh Vân sơn (hồi 2)
Hồi thứ hai
Một kinh thư, quyết sách sáng suốt
Một năm nọ, Trầm Kính Dương, Bang chủ của Vân Kiếm môn xuất sơn bôn tẩu giang hồ. Đi đông hải, qua tây vực; lên bắc mạc, xuống nam cương, cốt để xem thiên hạ hưng suy, hỏi võ lâm thịnh nhược. Trầm Bang chủ chợt thấy Thiên Kiếm phái có bảy bộ kiếm pháp mà chung một mạch nội công, Bạch Vân môn có năm bộ kiếm kinh mà cùng luyện một tâm pháp. Lại nghe Cửu Hoa cung, Thái Huyền động, Tử Hà đảo... nơi nào môn hộ hưng thịnh, nơi ấy kiếm pháp muôn hình, nội công một gốc. Bang chủ ngẫm nghĩ:
- Nội công là đạo, kiếm pháp là thuật.
Đạo đồng thì tâm đồng; thuật dị thì lối dị.
Trăm sông khác nguồn vẫn chảy về biển lớn;
Muôn đường quanh co vẫn đến một đỉnh non."
Lại nói:
- Dạy kiếm chẳng phải dạy từng chiêu từng thức, mà là luyện nhãn lực, dưỡng kiếm tâm, thành kiếm ý. Kiếm pháp chỉ là chiếc bè qua sông, đâu phải bến bờ cuối cùng."
Rồi lại than:
- Một bộ kiếm pháp muốn hợp với hết thảy đệ tử, há chẳng khác gì một đôi giày mong vừa muôn vạn bàn chân? Người cao, người thấp; kẻ nhanh, người chậm; đất bắc gió tuyết, phương nam mưa ẩm; chi hội lớn nhỏ, động chi, trại chi, đảo chi, mỗi nơi mỗi khác. Sao có thể dùng một khuôn mà ép cả môn phái? Đã thế bấy lâu nay, một bộ kiếm kinh dùng chung, muôn người đều mua của Kinh thư Trưởng lão Lưu Bách Điển khiến họ Lưu kia giàu có, ngày càng độc quyền độc đoán. Thật là muôn thứ hại mà chẳng có lợi gì.
Nghĩ vậy, Bang chủ trở về tổng đà, triệu tập chư vị trưởng lão, mời gọi các danh túc. Người ban bố võ lệnh:
"Từ nay thống nhất một bộ nội công, mở rộng nhiều bộ kiếm pháp.Nội công định căn cơ, kiếm pháp khai đường lối. Các chi hội, động chủ, đảo chủ được tự chọn kiếm kinh thích hợp mà truyền thụ. Chư hiền trong thiên hạ, ai có tuyệt học đều có thể trước tác kiếm kinh, hiến cho bản môn."
Lệnh trên vừa ban, lòng dưới đã thấm; võ đường chấn động, người người tung hô. Kẻ khen bang chủ nhìn xa trông rộng. Người bảo môn phái từ đây bước vào thời kỳ bách kiếm tranh minh, trăm hoa đua nở. Các đại sư đua nhau trước tác: bộ thì lấy tốc thắng cương, bộ thì lấy nhu thắng cương; bộ trọng thực chiến, bộ thiên lý luận; bộ nhiều đồ hình, bộ lắm khẩu quyết. Thật là bách hoa đua nở, thiên kiếm cùng reo.
Bắc đà trại tung hô:
-Bang chủ anh minh! Một nội công, nhiều kiếm pháp. Chính là đại thế võ lâm!.
Nam đảo trại lại hát:
- Bang chủ văn thành võ đức, thiên thu vạn tải, nhất thống giang hồ.
Năm năm thoắt trôi. Một ngày nọ, trong tổng đà lại nổi lên vô số lời bàn. Có đệ tử than:
- Ta từ Đông đường chuyển sang Tây đường, kiếm pháp hoàn toàn khác biệt, luyện lại từ đầu.
Có giáo đầu bảo:
- Ra kỳ đại khảo kiếm đạo, đệ tử học kiếm kinh này, khảo quan quen kiếm kinh khác, chấm điểm thật khó.
Có phụ mẫu oán:
- Mỗi năm thay một bộ kiếm kinh, giá lại chẳng hề rẻ.
Có trưởng lão thở dài:
- Kiếm pháp càng nhiều, tranh luận càng lắm; điều gì cũng viện dẫn kiếm kinh mình đúng.
Có người cười:
- Nội công tuy một, kiếm kinh lại chín người mười ý.
Có kẻ khóc:
- Nam đảo trại bọn ta, mỗi năm chọn kiếm kinh đều có chuyện. Có trưởng lão vì lợi ích bản thân mà ép bọn ta phải chọn kiếm kinh do ông ta soạn.
Tiếng bàn luận ngày một lớn. Lời khen xưa hóa lời trách. Người từng tung hô hôm trước, nay lại đồng thanh rằng: "Nhiều kiếm pháp quả thật phiền toái, chi bằng trở về một bộ kiếm pháp thống nhất."
Trầm Bang chủ nghe xong, lặng im rất lâu. Ngày rằm tháng Giêng, Bang chủ triệu tập quần hùng, lại ban võ lệnh:
“Từ nay thiên hạ trong môn chỉ dùng một bộ kiếm pháp của Lưu Bách Điển năm xưa.
Trên dưới đồng luyện.
Già trẻ đồng học.
Không còn phân biệt."
Lệnh vừa truyền xuống, lòng dưới đã thông. Quần hùng lại đồng thanh tung hô. Đệ tử lại cùng nhau vui sướng.
Người bảo:
- Bang chủ quả thật sáng suốt!
Kẻ khen:
- Một kiếm kinh thống nhất mới là chính đạo!
Tây đường reo:
- Đây mới là con đường đúng đắn. Bang chủ văn thành võ đức.
Đông đường hô:
- Bang chủ thiên thu vạn tải, thống nhất giang hồ.
Tiếng vỗ tay vang dậy tổng đà, cờ xí rợp trời, khánh đồng ngân mãi.
Đêm ấy, Bang chủ đứng một mình trên đỉnh núi. Trăng sáng như gương, gió thổi qua rừng trúc. Bên cạnh là hai cuốn võ lệnh, một cuốn viết: "Một nội công, nhiều kiếm pháp"; một cuốn viết: "Một nội công, một kiếm pháp." Bang chủ nhìn rất lâu, không nói một lời. Chỉ có cơn gió đêm lật qua lật lại hai trang giấy. Trang nào cũng đóng đại ấn. Trang nào cũng ghi bốn chữ: "Quyết sách anh minh." Mà ngoài sân, tiếng tung hô vẫn chưa dứt.
Tìm số liệu bất thường trong Phổ điểm thi TN 2026 của tỉnh Tuyên Quang
Từ số liệu ở trang https://vietnamnet.vn/chua-co-tien-le-7-so-bao-danh-lien-nhau-dat-10-toan-tot-nghiep-o-tuyen-quang-2532012.html, ta có bảng số liệu sau (Bảng 1)
Giả thiết 1. Coi các giá trị trong bảng là điểm và tần số, ta có
$n=17589$, $\frac{n}{4}=4397,25$, do đó $Q_1 =3,8$.$\frac{3n}{4}=13191,75$, do đó $Q_3 = 6,2$
$$\Delta Q= Q_3-Q_1=2,4$$
$Q_3+1,5\Delta Q= 9,8 < 10$
$Q_1-1,5\Delta Q= 0,2$
Vậy 154 điểm 10 là bất thường.
Giả thiết 2. Coi các giá trị trong bảng là điểm đại diện. Để tiện tính $Q_1, Q_3$, ta xử lí số liệu bằng cách ghép nhóm lại như Bảng 2.
$\frac{3n}{4}=13191,75$, do đó $Q_3 \in (6; 6,2]$, ta có
$$Q_3=6+\frac{13191,75-12895}{513}.0,2=6,116$$
$$\Delta Q= Q_3-Q_1=2,511$$
$Q_3+1,5\Delta Q= 9,883 < 10$
$Q_1-1,5\Delta Q= -0,163$
Vậy nhóm dữ liệu $(9,8; 10]$ với 154 điểm 10 là bất thường.
Cười và sợ
Thế hệ 8x thì chắc ai cũng từng xem phim "Tể tướng Lưu gù". Mình thì rất ấn tượng với tập 13-14, vụ án liên quan đến Uông Trọng Trực.
Một lần, lão Uông phát hiện một tập thơ có câu thơ
清風不識字,何故亂翻書。
Thanh phong bất thức tự,
Hà cố loạn phiên thư
Rõ ràng câu thơ có nghĩa là gió mát không biết chữ, cớ sao lại lật được trang sách. Một thủ pháp nhân hóa khá thú vị. Nhưng mà lão Uông lại "phát hiện" ra: "Thanh phong" (Gió thanh): thì chữ "Thanh" ở đây chính là ám chỉ triều đình nhà Thanh . "Bất thức tự" (Không biết chữ), rõ ràng tác giả đang mỉa mai, chửi rủa triều đình nhà Thanh là lũ người man di, dốt nát, không có học thức. "Hà cố loạn phiên thư" (Cớ sao lại lật sách): là tác giả đang oán trách, uất hận triều đình nhà Thanh vào thống trị Trung Nguyên làm đảo lộn hết sách vở, cướp đi giang sơn và nền văn hóa của người Hán.
Uông Trọng Trực bèn tâu với Càn Long. Vua Thanh nhảy dựng lên, ra luật xiết chặt văn thư. Uông ta lại đi bắt sách vở, đoạn tìm được 2 câu thơ
明朝期振翮,一舉去清都。
Minh chiêu kỳ chấn hạch,
Nhất cử khứ thanh đô.
Rõ ràng đây vốn là hai câu thơ thể hiện chí hướng muốn đi thi, đỗ đạt để cống hiến cho triều đình của một sĩ tử:
明朝 (Minh chiêu): Sáng ngày mai.
期振翮 (Kỳ chấn hạch): Hẹn ngày vỗ cánh bay cao.
一舉 (Nhất cử): Một phen, một hành động (ở đây chỉ việc đi thi, "nhất cử thành danh").
去清都 (Khứ thanh đô): Đi đến chốn kinh thành cao khiết, hoặc tiên cảnh (Thanh đô ngoài nghĩa cung điện nhà trời còn dùng để chỉ chốn kinh đô thanh bình hoa lệ).
Nghĩa cả câu: Sáng ngày mai hẹn ngày tung cánh, một phen thi đỗ sẽ đi thẳng tới chốn kinh thành thanh cao.
Nhưng mà như thế thì đơn giản quá, trẻ con cũng biết. Uông Trọng Trực là hàn lâm đại học sĩ nên luận ra như sau
Chữ 朝 phải đọc là "Triều".
"Minh triều" (明朝): là Triều đại nhà Minh.
"Kỳ chấn hạch" (期振翮): Hẹn ngày trỗi dậy, vỗ cánh tung hoành.
"Nhất cử khứ thanh đô" (一舉去清都): Một phen đánh thẳng, lật đổ/tiêu diệt kinh đô của nhà Thanh (chữ "Khứ" 去 ngoài nghĩa là đi đến thì trong một số ngữ cảnh gã cố tình bẻ thành bỏ đi, trừ khử, tiêu diệt, còn "Thanh đô" chính là kinh đô nhà Thanh).
Thành ra nghĩa cả câu là "Nhà Minh hẹn ngày tung cánh, một phen quét sạch kinh đô nhà Thanh". Người làm thơ bị 1 trận đòn đau, phải ký tên nhận tội.
Kịch tính đẩy lên cao khi cả kinh thành không ai dám mở miệng nói câu nào. Hòa Thân chỉ vì nói chữ "ngày mai" mà bị quy ra thành "Triều Đại Minh" và bị đánh cho một trận. Chỗ này cười ra nước mắt và sợ lạnh tóc gáy.
Câu hỏi: Cái gì đáng cười? Điều gì đáng sợ?
Trích dẫn trong "Giết chỉ huy đội kỵ sĩ" (Haruki Murakami)
1) Cho dù tràn đầy khao khát, cho dù con tim không ngừng thôi thúc thì vẫn cần có một điểm cụ thể để khởi đầu
2) Hầu hết mọi thứ đều đẹp nếu nhìn từ xa
3) Cũng giống như tôi, người đó ngồi trên ghế ngoài ban công, hầu như không cử động. Cũng giống như tôi, người đó đang vừa ngắm sao trên trời, vừa trầm ngâm suy nghĩ. Nghĩ về một điều mà dù trăn trở thế nào cũng không tìm ra câu trả lời. Trong mắt tôi thì là như vậy. Con người, dù ở hoàn cảnh sung sướng đến mấy cũng vẫn có chuyện phải bận tâm.
4) Sự tò mò luôn tiềm ẩn nguy cơ. Không thể thoả mãn sự tò mò mà không kéo theo nguy cơ.
5) Có những chuyện không nên biết thì hơn. Tôi chỉ có thể nói như vậy. Dù biết hay không thì kết quả cuối cùng vẫn giống nhau. Chỉ khác ở chỗ nhanh hay chậm, đột ngột hay không đột ngột, tiếng gõ cửa to hay nhỏ mà thôi.
6) "Cậu hãy nhìn vào mặt tốt". Anh Masahiko nói trước khi về. "Lời nhắc nhở này nghe thật sáo rỗng nhưng nếu vẫn đi con đường cũ thì hãy chọn bên có nhiều ánh sáng"
7) Cốc nước vẫn còn những 1/16
8) Có những chuyện không nên biết thì hơn. Anh Masahiko nói. Có lẽ vậy. Có những chuyện không nên nghe. Nhưng ta không thể sống mà không bao giờ nghe. Tới lúc cần nghe thì dù có bịt cả hai tai, âm thanh đó vẫn len lỏi qua không khí để vào tâm hồn ta. Không có cách nào chặn lại. Không muốn nghe thì chỉ có cách đến thế giới chân không thôi.
9) Điều quan trọng không phải là tạo ra thứ gì đó từ chỗ không có gì. Mà là tìm đúng thứ cần tìm từ những thứ đang có sẵn.
10) Làm cho học sinh khâm phục là một trong những nhiệm vụ quan trọng của giáo viên.
11) Lịch sử có vô số chuyện nên được ngủ yên trong bóng tối. Kiến thức đúng chưa chắc khiến con người giàu có. Khách quan chưa chắc đã hơn chủ quan. Sự thất chưa chắc đánh tan được ảo tưởng.
12) Trong kinh doanh, nguyên tắc bất di bất dịch là "luôn từ chối lời đề nghị đầu tiên". Các người hãy nhớ lấy, không thiệt đâu.
13) Tôi hiểu tình cảm và lòng người sẽ hợp tan theo thời gian, cùng với sự thay đổi của hoàn cảnh. Trái tim con người là thứ bất định, không thể chế ngự bằng tập quán, lẽ thường hay luật pháp. Đó là thứ bay lượn tự do. Giống như loài chim di cư không có khái niệm về biên giới.
14) Tôi ngồi ngoài ban công ngắm cảnh tượng ấy không biết chán. Thiên nhiên ban phát vẻ đẹp công bằng, chẳng phân biệt sang hèn. Thời gian cũng vậy ... Mà không, thời gian có lẽ khác. Người dư dả có lẽ vẫn mua được nhiều thời gian hơn bằng tiền.
15) Con người, dù có cố gắng vật lộn thế nào thì cũng vẫn bị chi phối bởi năng lực bẩm sinh... Nhưng nói vậy không có nghĩa là không cần luyên tập. Vì có những năng khiếu và tư chấn mà nếu không luyện tập thì sẽ không bộ lộ.
16) Có thứ thời gian lấy đi nhưng cũng có thứ thời gian cho mình. Để thời gian đứng về phía mình là việc quan trọng.
17) Chuyện gì cũng có mặt tươi sáng. Đám mây dù dày và đen thế nào thì phía sau cũng có ánh bạc
18) Chắc là vậy rồi, tôi thầm nghĩ. Con người, đôi khi quên điều lẽ ra phải nhớ nhưng lại nhớ điều lẽ ra phải quên. Nhất là khi đối diện với cái chết đang đến gần
19) Tuy nhiên đó chỉ là trên lý thuyết. Thực tế thì điều đó không thực tế. Lý do là khi con người muốn từ bỏ một suy nghĩ thì việc đó gần như là không thể. Bản thân việc suy nghĩ từ bỏ nghĩ tới một thứ gì đó cũng là một suy nghĩ rồi, chừng nào còn có suy nghĩ ấy thì thứ gì đó kia vẫn được nghĩ tới. Để từ bỏ việc nghĩ tới một thứ thì phải từ bỏ chính suy nghĩ từ bỏ đó.
Nghĩa là, chừng nào không bị mất trí nhớ vì lý do nào đó hoặc chừng nào mối quan tâm tới ý tưởng chưa hoàn toàn biến mất một cách tự nhiên thì con người không thể chạy trốn khỏi ý tưởng.
20) Khi ấy, bỗng nhiên tôi có ý nghĩ thế này. Dù có đạt được thành tựu gì ở thế giới này, dù có thành công trong sự nghiệp và tạo dựng được khối tài sản nhiều thế nào đi nữa thì rốt cuộc, sự tồn tại của tôi chỉ mang tính quá độ, tiện lợi, phục vụ cho việc nhận một bộ gene di truyền từ người này và truyền cho người khác mà thôi. Nếu bỏ qua chức năng thực dụng ấy thì tôi chỉ giống như một cục đất
21) Tôi hiểu điều cậu muốn nói. Việc vứt bỏ bản thân đôi khi cũngc ó ý nghĩa trong giai đoạn nào đó của cuộc đời
22) Với con người, tuổi già có lẽ còn bất ngờ hơn cả cái chết. Có lẽ nó vượt xa mọi dự đoán của con người. Một ngày, bỗng ai đó cho bạn biết rằng sự tồn tại của bạn với thế giới này, về mặt sinh học (và cả về mặt xã hội) bây giờ có cũng như không
23) Bản tin thời tiết dự báo tình hình thời tiết khá tốt. Dù không thể gọi là một ngày nắng đẹp nhưng cũng không đến nỗi tệ. Bầu trời sẽ hơi u ám trong suốt cả ngày nhưng sẽ không mưa. Rất có thể. Nhưng mấy người nhà nước hoặc bên truyền thông khéo nói lắm nên họ không bao giờ dùng các từ mập mờ như "rất có thể". Vì vậy nên mới có cụm từ chuyên môn hữu dụng (chẳng ai phải chịu trách nhiệm cả) là "xác suất có mưa".
24) Chẳng hạn như đĩa Nashville Skyline của Bob Dylan hay album có bài "Alabama Song" của The Doors thuộc về ai? Việc ai là người mua chúng giờ đâu còn quan trọng nữa. Chúng tôi đã chia sẻ cùng một thứ âm nhạc, cúng sống và nghe chúng trong cùng một khoảng thời gian nhất định. Dù có phân chia được đồ vật đi chăng nữa thì cũng không thể phân chia được ký ức gắn với đồ vật đó.
25) Trái tim con người là thứ khó lường. Nhất là khi có thêm yếu tố tình dục.
26) Có thể là định kiến hơi vớ vẩn nhưng tôi không tài nào quen với việc dùng điện thoại để chụp ảnh. Lại càng không thể chấp nhận dùng máy ảnh để gọi điện thoại.
27) Nhưng thú thật là thi thoảng chính tôi cũng không biết mình có đang bị tổn thương hay không. Bởi chính tôi cũng không rõ bản thân có tư cách để tổn thương hay không. Dĩ nhiên dù có tư cách hay không thì con người vẫn sẽ bị tổn thương khi cần
28) Có thể chỉ là ảo giác. Sự sợ hãi và ngờ vực đã tạo ra những con mắt giả tưởng trong bóng tối
29) Không khí, tình yêu và lý tưởng đều là những thứ vô cùng quan trọng nhưng không thể sống chỉ bằng những thứ đó.
30) Cuộc đời có những chuyện không giải thích được, lại có những chuyện không thể nên giải thích. Nhất là ở trường hợp nếu giải thích thì sẽ mất đi thứ quan trọng nhất trong câu chuyện đó.
32) Để nghe thứ âm nhạc xuất sắc thì phải biết cách. Phải có thái độ đúng đắn.
33) Trên thế giới này có những thứ không thể dễ dàng lôi ra ánh sáng
34) Không lo đâu. Thời gian sẽ quyết định tất cả. Đối với thứ có hình dạng thì thời gian là điều vĩ đại. Tuy thời gian không phải là mãi mãi nhưng chỉ cần có là sẽ phát huy hiệu quả. Vì thế, cứ vui vẻ chờ đợi đi.
35) Trên thế giới nàycó lẽ chẳng có gì là chắc chắn. Nhưng ít nhất thì có thể tin vào thứ gì đó
36) Hiểu một thứ và nhìn thấy một thứ là hai chuyện khác nhau.
Xin lỗi vì quảng cáo
Bài viết được quan tâm
-
1) Bài thơ đầu phim Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông? Bạc đầu ngọn sóng cuốn anh hùng, Thị phi thành bại theo dòng nước, Sừng ...
-
Câu 1. (4 điểm). Giải hệ phương trình: $$\left\{\begin{matrix}x^3+x^2(2-y)+x-y(2x+1)=0\\2x^2+3xy-5=0 \end{matrix}\right.$$ Câu 2. ...
-
Hình 1 Hình 2 Hình 3 Hình 4 Hình 5 Hình 6 Hình 7 Hình 8 Hình 9 Hình 10 Hình 11 ...
-
Năm mới 2012 sắp đến. Hằng năm, vào thời khắc đêm giao thừa dương lịch, mình thường ngồi điểm lại 10 sự kiện nổi bật với bản thân mình tron...
-
Hôm nay chia tay khối 12. Mình bị lớp 12A1 mời rượu, phê, bây giờ mới tỉnh. Không có cảm xúc lưu luyến như năm ngoái nhưng hôm nay là lần đ...
-
Thế hệ 8x thì chắc ai cũng từng xem phim "Tể tướng Lưu gù". Mình thì rất ấn tượng với tập 13-14, vụ án liên quan đến Uông Trọng T...


